Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 60: Tôi Dựa Vào Miệng Quạ Đen Cứu Vớt Cả Nhà

Chương 61: Mở tầm mắt




Lâm nhị bá nương biết Tứ phòng hai người không dễ chiếm lợi.

Cũng có thể nói từ khi nàng gả vào Lâm gia, chưa từng chiếm được lợi lộc gì.

Ngay cả lời nói cho có lợi cũng chưa từng có, càng đừng nói đến vật chất.

Nàng đã sớm thèm muốn tay nghề của Tứ đệ muội, một lần mở mang tầm mắt là khi Tứ đệ và Tứ đệ muội kết hôn.

Riêng cái gối đầu hồi môn bình thường, trên da thêu đôi uyên ương trông rất sống động.

Lật mặt sau gối, uyên ương cũng y hệt mặt trước, ngay cả đầu sợi cũng không có, vậy mà là thêu hai mặt, lúc đó làm đám người bọn nàng kinh ngạc ngây người thật sự!

Những người như bọn nàng ai mà không từ nhỏ đã bắt đầu may vá thêu thùa, tự nhận tay nghề không kém ai, nhưng so với Lý Xuân Hạnh thì không cách nào sánh bằng, bọn nàng hiểu rõ điều đó.

Lâm nhị bá nương ban đầu cảm thấy Tứ đệ muội lợi hại như vậy, đừng coi thường các chị dâu như bọn nàng.

Càng nghĩ một người Tứ đệ muội tốt như vậy, đóa hoa tươi này sao lại để Lão Tứ lười biếng kia hái đi mất chứ.

Chẳng lẽ vì thấy Lão Tứ vẻ ngoài đẹp trai, đừng để bị hắn lừa? Đợi khi cưới về mới phát hiện Lão Tứ ham ăn biếng làm, Tứ đệ muội chắc sẽ không thích.

Kết quả là sao, Tứ đệ muội ngược lại khiến các nàng chấn động.

Không ngờ Tứ đệ muội lại là người như vậy.

Người một nhà mới vào chung một cửa.

Tứ đệ muội và Lão Tứ đúng là nồi nào vung nấy, tính tình bản chất đều như nhau, may mà hai người này thành một nhà, nếu không hai người này đổi thành người khác, đây chẳng phải là hại người ta.

Lâm nhị bá nương bây giờ nghĩ lại, cũng cảm thấy kinh diễm mỗi khi nghĩ đến tay nghề thêu thùa của Tứ đệ muội.

Có điều Tứ đệ muội trong nhà ai cũng không dạy, nếu không con gái nàng sau này kết hôn cũng có tay nghề phòng thân.

Tỷ như hiện tại Tứ đệ muội tay nghề cao truyền ra ngoài, không phải có người tìm đến nhờ nàng may quần áo hay sao.

Cũng không thể làm cho không công được.

Ai có thời gian rảnh như vậy, không thân không thích.

Người ta cũng không tùy tiện.

Ít nhiều gì cũng cho chút quà ý tứ, đó cũng là có thêm tiền thu nhập, bên ngoài người ta nói nhờ Tứ đệ muội may quần áo, phải đưa hai quả trứng gà.

Nàng thấy hơi nhiều, trứng gà quý, một quả trứng gà là được rồi."Tứ đệ muội, thanh niên trí thức tìm ngươi may quần áo, không thể để ngươi làm không chứ?" Lâm nhị bá nương hỏi, nàng xem chừng theo tính của Tứ đệ muội cũng phải hai quả trứng gà, nếu không Tứ đệ muội không thích, thì sẽ không giúp.

Lâm Xuân Hạnh cái này ngược lại không giấu diếm, sau này bọn trẻ ở nhà ăn trứng gà cũng có lý do."Nói là cho năm quả trứng gà, trước đưa hai quả làm tiền đặt cọc, quần áo làm xong thì đưa ba quả."

Lâm nhị bá nương trừng lớn mắt, miệng há hốc muốn rớt cả hàm, vậy mà đưa năm quả trứng gà, mấy thanh niên trí thức này thật hào phóng.

Hận không thể tay nghề của mình cũng bằng Tứ đệ muội, nàng không cần năm quả trứng gà, muốn hai quả là được, dù một quả cũng tốt rồi!

Lâm nhị bá nương cười thân thiện, "Tứ đệ muội ngươi thật là lợi hại, Tây Tây tuổi còn nhỏ, hay là ta để con gái bái ngươi làm thầy được không? Sau này để nó chăm sóc dưỡng lão cho ngươi."

Lý Xuân Hạnh liếc nhìn nàng, "Không được, ta không nhận đồ đệ, tay nghề của ta chỉ dạy cho con gái ta thôi.

Ta có con trai có con gái cần gì cháu gái dưỡng lão, thế chẳng phải là nói ta già đi mà con trai con gái không trông cậy vào được sao."

Lý Xuân Hạnh không ngốc, không dễ gì bị lừa bằng mấy lời ngon ngọt.

Lâm nhị bá nương cười gượng gạo, "Ta không có ý đó mà."

Lâm Tây Tây ở bên cạnh căn cứ lời mụ mụ nói muốn thêu vài mũi kim, ừm, tốt lắm, mũi nào cũng không ngay ngắn.

Vẻ mặt nghiêm túc kia còn hơn cả học nội dung trong sách.

Chỉ là thành phẩm thêu ra khiến người ta xấu hổ.

Xem ra, thiên phú của nàng chỉ có ở việc học thôi.

Việc khác thì đừng nghĩ tới.

Lâm nhị bá nương liếc qua mảnh vải của Lâm Tây Tây, suýt chút nữa đã cười thành tiếng vịt kêu.

Bỗng cảm thấy Tứ đệ muội không muốn dạy người ngoài, vậy là cái tay nghề kia đợi đến khi thất truyền thôi!

Trong lòng Lâm nhị bá nương ban đầu bất mãn vô cùng, giờ nhìn Lâm Tây Tây thêu loạn cả lên thì trong lòng dễ chịu hơn nhiều.

Đây không phải là có người dạy là học được đâu, còn cần có thiên phú nữa.

Lâm nhị bá nương thản nhiên rời khỏi Tứ phòng.

Lâm Tây Tây: "..."

Nàng cảm thấy vừa rồi Nhị bá nương chê cười nàng, nhưng nàng không có bằng chứng! Đáng ghét!

Lý Xuân Hạnh tranh thủ lúc may quần áo liếc mắt nhìn, yên lặng từ trong tủ lấy ra một miếng vải cũ, rồi cẩn thận dặn dò con gái bí quyết, lần này không để con gái tùy tiện thêu lung tung, mà là bảo con gái tô lại các đường thêu trước đó.

Lâm Tây Tây lật qua lật lại ngắm chiếc khăn tay thêu chim bay và trúc, hai mặt đều là hình ảnh như nhau.

Nhìn thật sự rất lợi hại nha.

Đẹp đến nỗi nàng muốn cất đi.

Không nỡ dùng.

Tác phẩm nghệ thuật đẹp như vậy ai mà nỡ dùng chứ.

Mụ mụ nàng quả là thâm tàng bất lộ!

Lâm Tây Tây mắt long lanh nhìn mụ mụ, "Mụ mụ thêu đẹp quá, thật là lợi hại, con cũng có thể thêu như vậy được không?"

Lý Xuân Hạnh cười đắc ý, lúc trước nàng học là khi mấy tuổi nhỉ? Cũng là tầm bảy tám tuổi, tuổi với con gái không chênh lệch nhiều. Mẹ nàng và bà ngoại nói nàng có thiên phú, trò giỏi hơn thầy, so với mẹ và bà ngoại thêu còn tốt hơn.

Nàng có thiên phú, con gái nàng hẳn cũng có nhỉ?"Được, con chỉ cần học hành chăm chỉ, nhất định sẽ thêu còn giỏi hơn mụ mụ; phải cẩn thận nhé, đừng để bị kim đâm vào tay."

Lâm Tây Tây tràn đầy tự tin cầm kim lên bắt đầu.

Không có lý gì mà mụ mụ thêu giỏi vậy, con gái lại thêu kém.

Tiểu Tây Tây rất là nghiêm túc nha!

Thêu hơn nửa ngày.

Lâm Tây Tây nhìn con chim béo tròn do mình thêu.

Béo thế này thì bay nổi không nhỉ?

Lâm Nam từ bên ngoài chạy vào, hôm nay hắn cùng đám bạn đi tìm trứng chim, thu hoạch được cũng kha khá, mỗi người được năm quả trứng chim, hắn ăn một quả, còn lại bốn quả mang về cho ba mẹ, anh chị em ăn.

Mấy lần trước chia được hai quả, về đến nhà nghĩ không đủ phần, đều bị hắn ăn hết.

May mà hôm nay bắt được nhiều trứng.

Đủ chia phần.

Lâm Nam đến gần, "Ôi... em gái em còn thêu được cả vịt này! Không sai không sai, chỗ này của em gái có phải là mỏ vịt không, chỗ này là chân vịt nè."

Thật là đâm vào tim đen mà.

Lâm Tây Tây nhìn con vịt trong tay mình, à không, là chim bay, chỉ là hơi béo chút thôi mà, không giống con vịt đâu nhỉ?"Nhị ca, đây là chim bay, chỗ đó không phải chân, là lông trên cánh." Lâm Tây Tây nhắc nhở.

Lâm Nam cau mày thành hình bánh quai chèo, chắc chắn không phải vịt sao?

Nhưng mà nó giống thật đấy chứ!

Không liên quan gì tới chim bay!

Những lời này Lâm Nam cố nhịn không nói ra khỏi miệng.

Nén lòng khen: "Ừm, chim bay này béo ú hết cả hình, chắc là ăn nhiều sâu quá."

Lâm Tây Tây: "..."

Lâm Nam nâng niu như của quý lấy ra trứng chim đã nướng, vẫn còn hơi ấm, "Mụ mụ, em gái. Ăn trứng chim nướng đi, vẫn còn nóng, nhân lúc còn nóng ăn ngon, chúng ta người một nhà mỗi người một quả."

Lâm Tây Tây vội vàng buông cây kim xuống, thôi thì, nàng về sau vẫn cứ cố gắng học tập cho xong đi!

Ăn trứng chim nướng, Lâm Tây Tây nhiệt tình kéo tay Lâm Nam, nói với Lý Xuân Hạnh: "Mụ mụ, con với Nhị ca đi học đây, ai da, sắp thi cuối kỳ rồi bọn con phải cố gắng học mới được."

Lâm Nam: "..."

Hắn làm hết bài tập rồi mà, sao còn phải viết nữa?

Sớm biết vậy hắn đã không về mang trứng chim nướng mà tự mình ăn cho ngon rồi...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.