Lâm lão tứ: "——! ! ? ?"
Tuy rằng không phải nói y chang như con gái nhỏ, đổi thang mà không đổi thuốc, ý tứ biểu đạt là giống nhau.
Hồi nhỏ cái gì hay nghe nói cái đó, bởi vì hắn biết nói như vậy người lớn sẽ vui.
Kết quả thì sao, hắn hình như cũng chưa làm được.
Lâm lão tứ nhanh chóng từ trong đống đồ, lấy mấy thứ mua cho cha mẹ hôm nay, chỉ là đồ ăn, bánh trái lặt vặt với cả chai rượu nếp cho cha.
Xách rồi đi ngay tới phòng chính.
Cả đám người đang ở nhà đông như mèo.
Trời thế này mà ra ngoài phải có can đảm lắm và một thân chính khí.
Quần áo bông của người nhà mặc nhiều năm rồi, chả ấm chút nào dù hôm nay có ấm hơn mấy hôm trước, nhưng vẫn cứ lạnh.
Vừa nãy ngoài sân có động tĩnh, còn có tiếng, ai nấy đều nhìn qua cửa sổ nhà mình thấy cả, buổi sáng đã biết phòng thứ tư nhà này hôm nay đi xã.
Thì ra là hai người lão Tứ xách không ít đồ vào nhà.
Mọi người dù biết khó mà moi được đồ từ tay hai lão Tứ, nhưng vẫn tò mò muốn biết hai lão Tứ rốt cuộc mua cái gì, sao mua nhiều thế.
Chắc phải tốn nhiều tiền lắm mới mua được nhiều đồ như vậy.
Lão Tứ lấy đâu ra lắm tiền thế?
Có phải hai ông bà cho tiền không?
Trong nhất thời, đầu óc ai nấy đều xoay mòng, phỏng đoán mấy vấn đề này.
Lâm lão tứ và Lý Xuân Hạnh biết mình làm ra vẻ thế này, chắc chắn sẽ bị chú ý.
Vậy thì sao? Đây chính là cái tệ khi một đám người sống chung.
Nhà ai có chuyện gì thì cả làng đều hay.
Không có bí mật gì sất.
Lâm lão tứ và Lý Xuân Hạnh từng nghĩ đến chuyện ra ở riêng.
Vẫn là lần trước Lâm Đông Chí khơi mào, hai người phân tích kỹ lưỡng, ra ở riêng có lợi có hại.
Ví dụ, việc nhà hiện tại mọi người luân phiên nhau mỗi phòng một ngày, nghĩa là cứ bốn ngày làm một ngày.
Nếu ở riêng thì ngày nào cũng phải làm, không còn ngày nào nghỉ nữa.
Bọn trẻ phòng thứ tư lại nhỏ hơn ba phòng còn lại.
Trẻ con trong các phòng khác đều giúp được người lớn việc nhà.
Lâm lão tứ và Lý Xuân Hạnh thì là đồ lười, vẫn cứ thấy thế này cho xong.
Lười nghĩ cách.
Huống chi, trong mắt mọi người không muốn ở riêng nhất chính là phòng thứ tư.
Vì phòng thứ tư là bên được lợi, toàn là đồ lười, chắc là ra ở riêng là đói rã mồm.
Không chỉ người ngoài nghĩ thế, cha mẹ cũng nghĩ thế.
Cha mẹ thương hắn thế, hắn đâu thể đòi ở riêng mà làm đau lòng cha nương.
Không riêng tư thì không riêng tư vậy, dù sao đâu chỉ mỗi bọn họ bất tiện.
Có ra ở riêng hay không không phải chuyện hắn quyết được.
Không chỉ có Lâm lão tứ nghĩ thế.
Vợ lớn vợ bé cũng nghĩ thế.
Không tách ra có cái hay của không tách ra, mấy việc này mọi người cùng làm, vẫn có vài ngày được thở.
Hiện tại trong thôn, điểm công được tính dựa trên toàn hộ cộng lại rồi chia, ví dụ ăn Tết mổ năm con heo, chia thịt thì cũng dựa theo số công cả nhà. Ai điểm công nhiều được xếp trên, được chọn trước, chỗ nào ngon thì cứ chọn trước.
Ai công điểm ít thì phải chọn phần còn lại, chỉ còn lại mấy chỗ da, chẳng còn thịt nạc.
Tất nhiên ra ở riêng thì cũng có cái hay, tự mình làm chủ, nhà ai nấy ở, như vậy sẽ không còn tranh nhau điểm công nhiều hay ít, ai thiệt ai hơn nữa.
Lằng nhằng quá.
Không thể vừa muốn, lại nghĩ, rồi lại đòi.
Cái lợi đâu thể ôm hết hai đầu, phải chọn một trước đã.
Ra ở riêng chẳng khác nào làm đau gân cốt một lần.
Một đám người ở chung một nhà, một nồi cơm. Ra ở riêng mỗi nhà một bếp không ăn chung, vấn đề là kiếm đâu ra nồi để nấu?
Nồi không dễ mua, không chỉ đắt, lại còn phải có phiếu mua công nghiệp, dân quê đâu có dễ có được.
Không tách ra là kết quả mọi người cân nhắc cái lợi cái hại.
Lâm lão tứ gần như là dưới ánh mắt chăm chú của mọi người mà xách đồ vào phòng chính.
Trong sân không có ai.
Nhưng cửa sổ các nhà đều hé to rèm lên.
Lâm nhị bá nương vì quá khích mà cạo rách cả tờ báo dán trên cửa sổ thành một lỗ to tướng.
Gió lạnh lùa vào vù vù, tức một chút vì không chắc chắn, liền nhanh chóng trèo lên bậu cửa xem tiếp.
Chỉ hận không thể thò hết cả đầu ra, tốt nhất là chui ngay vào trong mấy bao giấy dầu của Lâm lão tứ.
Lâm nhị bá che mặt, bà nhà đang hùng hổ ngồi trên giường, mông bự nghểnh lên, chẳng khác nào con vịt cái lắc lư cái mông, đúng là không chịu nổi mà."Được rồi, đừng xem nữa, em có xem ra hoa, Lão Tứ cũng chả cho đâu."
Lâm nhị bá nương cứ đợi đến khi Lão Tứ mở cửa vào nhà rồi mới thôi nhìn, "Ông nó này, ông bảo có khi nào mẹ lại cho Lão Tứ tiền không? Không thì Lão Tứ lấy đâu ra lắm tiền mua nhiều đồ vậy?"
Lâm nhị bá: "Em quên lần trước Lão Tứ mang về đống vải rồi à?"
Lâm nhị bá nương vừa nhớ tới lại thấy đau cả răng, hai vợ chồng Lão Tứ đúng là phá của, lại đem cái vải tốt đó cho bọn trẻ con may quần áo.
Con nít chóng lớn, chỉ cần cho Lão đại một bộ là đủ, Lão nhị với đứa út có thể mặc lại được mà.
Quần áo nhỏ của Lão nhị con bé út có thể mặc vừa.
Đứa út mặc lại quần áo của em thì không phí của sao, mà nhà mình có đứa nhỏ nào nữa đâu.
Hồ đồ, thật là hồ đồ.
Vợ chồng Lão Tứ đúng là phá sản mất thôi.
Giá mà hai người biết tính toán, cuộc sống đã không ra nông nỗi này."Không giống, mẹ có chừng mực mà." Lâm nhị bá nói.
Lâm nhị bá nương trong lòng không tin, "Ông và Lão Tứ là anh em ruột, tất nhiên bênh nó rồi, nhà mình con Hạ, con Thu toàn là đồ đi nhặt lại, ông bênh anh em mà không bênh con mình."
Lâm nhị bá khẽ hắng giọng, "Bọn trẻ đang ở đây, em nói lăng nhăng cái gì.""Không được, tôi phải đi tính sổ với chị dâu cả." Lâm nhị bá nương nói rồi tính xỏ dép xuống giường.
Lâm nhị bá kéo lại."Em đừng đi, đồ ngốc, không chừng chị dâu cả bán đứng em mà em còn đi đếm tiền cho người ta đấy."
Lâm nhị bá nương giận: "Tôi ở trong mắt ông ngốc đến thế cơ à? Chị dâu cả có tâm cơ như vậy, là trưởng bối lại không ở nhà chịu nhiều thiệt thòi, thà rằng để mấy chuyện tốt đó rơi vào tay chị dâu cả còn hơn."
Lâm nhị bá: "——" Chị dâu cả đã tẩy não con ngốc này bằng cách nào vậy?...
Lâm đại bá nương mím môi, "Ông nó, mai ông nói chuyện làm nhà với cha mẹ đi, đừng để tiền trong tay mẹ cho Lão Tứ tiêu sạch.
Thằng Phong nhà mình sắp đến tuổi dựng vợ gả chồng rồi, ít nhất phải cho nó cái nhà ngói hai gian."
Hàng năm nhà được chia bao nhiêu tiền của đồ vật Lâm đại bá nương đều nắm trong lòng bàn tay, gần như đoán được đại khái gia sản trong nhà.
Bà không như nhà lão nhị không có tâm nhãn, chỉ biết gào mồm, sống lơ mơ.
Lâm đại bá nghĩ đến thằng con cả thì gật đầu, "Ừ, để ta kiếm thời gian nói với cha."
Lâm lão tứ xách đồ vào nhà, làm Lâm lão đầu và Lâm lão thái giật cả mình.
Lần trước Lão Tứ mang về cả đống vải, Lâm lão thái còn tưởng con trai út nhà mình đi cướp ở cửa hàng.
Mới có hai tháng mà lại mang về nhiều đồ thế này.
Lâm lão thái liền không ngồi yên trên giường nữa, giờ chỉ muốn đi xem chỗ giấu tiền của mình, tiền có còn không, có phải thằng út này trộm tiền của mình rồi không!..
