Lâm lão tứ cùng con trai cả Lâm Phong cùng đi.
Đi một đoạn đường, hai người liền tách ra.
Lâm lão tứ đi mời đại đội trưởng cùng bí thư chi bộ.
Lâm Phong đi mời bác, chính là anh em ruột của Lâm lão đầu.
Con trai cả Lâm Phong cũng giống người nhà họ Lâm, đều rất chịu khó không nói nhiều, thật là một chàng trai chững chạc.
Người nhà họ Lâm trừ Lâm lão tứ ra, đều rất cần cù. Nếu không có ai nói 'tre tốt măng mọc', thì chính là Lão Lâm nhà đều tốt cả, làm sao lại sinh ra cái Lâm lão tứ ham ăn biếng làm.
Bất quá bây giờ lời nói gió lạnh kiểu này ít người nói rồi.
Bên này đi mời người, trong nhà cũng không ai rảnh rỗi.
Mọi người không dám tin là nhanh như vậy, cứ nghĩ còn phải cãi nhau mới xong chuyện chứ.
Sau đó liền bị Lâm lão thái chỉ huy chuẩn bị các thứ.
Lâm lão đầu ngồi xổm trước cửa nhà chính, phì phèo hút thuốc lào.
Lý Xuân Hạnh tranh thủ chút thời gian về phòng, xem con gái đã ăn xong bát canh trứng gà chưa.
Bát canh trứng gà này không phải là canh trứng gà đơn giản đâu.
Có chút lợi hại.
Hôm nay Lâm Đông Chí cũng là vì cái trứng gà này mà ầm ĩ lên đòi Lâm lão thái phải chia.
Như vậy mới thấy, quả trứng gà này phi thường không bình thường.
Lâm Tây Tây chớp chớp mắt, hỏi: "Mẹ, chúng ta thật sự muốn chia nhà sao?"
Lý Xuân Hạnh gật gật đầu, "Bà nội con lần này làm thật rồi, đã để cha con đi gọi đại đội trưởng cùng bí thư chi bộ đến làm chứng."
Lâm Tây Tây biết Lâm gia sớm muộn gì cũng sẽ chia nhà, không tách ra thì Lâm Đông Chí không có cơ hội kiếm đồ đi bán chợ đen, cô ta chắc chắn sẽ gây rối, chỉ là không ngờ lại vì chuyện này.
Cô ta chỉ là bị bệnh xoàng thôi.
Không thấy ngon miệng, mẹ cô chỉ đơn giản nấu cho cô bát canh trứng gà.
Không ngờ bị Lâm Đông Chí kiếm cớ gây sự, chuyện này sợ là đã có mưu đồ từ lâu rồi?
Cả nhà bốn phòng thay đổi rõ như ban ngày, muốn tìm sai sót của nhà thứ tư cũng phải chờ có cơ hội.
Nếu không tìm được, Lâm Tây Tây liền trở thành đứa trẻ vô tội nằm không cũng trúng đạn đáng thương.
Chuyện này có lẽ không quá chắc chắn, trước đây Lâm Đông Chí cũng là không thể thấy cô ăn thứ gì ngon.
Lần trước thi giữa kỳ cô được điểm tuyệt đối, bà nội thưởng cho một quả trứng gà. Lâm Đông Chí kém hai điểm là được điểm tuyệt đối, nhưng vẫn phải đưa cho cô, rồi đặt ra quy tắc, lần sau chỉ có ai được điểm tuyệt đối mới có thưởng.
Thi cuối kỳ Lâm Đông Chí vẫn không đạt được điểm tuyệt đối, kém bốn điểm.
Lâm Tây Tây lại nhận được quả trứng gà bà nội thưởng.
Nghe anh Hai nói, Lâm Đông Chí vì chuyện này mà còn khóc nhè đấy!
Dựa vào tính khí của Lâm Đông Chí, cô ta thật sự có thể vì một quả trứng gà mà ầm ĩ lên đòi chia nhà.
Việc chia nhà dễ dàng quá, luôn cảm thấy không thật, giống như đang đóng vai trò gia đình vậy.
Bà nội vốn không có ý định chia nhà, cô biết rõ, thế hệ trước đã không thích chuyện này.
Lâm Tây Tây rất tò mò, Lâm Đông Chí làm thế nào mà khiến việc này xảy ra vậy, cô từng đọc không ít tiểu thuyết nhiều tập, trong sách việc chia nhà rất khó, sao lại dễ dàng phân chia như vậy, lẽ nào không còn khó khăn nào khác sao?
Lý Xuân Hạnh chỉ sang đây nhìn một cái rồi thôi, bên kia vẫn còn việc, nói vài câu rồi đi hỗ trợ.
Cô không có ở đó, anh Cả và anh Hai đều ở đấy, Lâm Tây Tây đợi anh Cả về liền hỏi anh.
Thật ra chia nhà cũng tốt, nếu không thì Lâm Đông Chí giống như một con rắn độc trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào cô, không biết cô ta khi nào sẽ cắn một cái.
Chia nhà xong, mọi người liền thành thân thích, ai lo phận nấy cũng được thanh thản.
Lâm Tây Tây tính mình qua hết năm là tám tuổi, đi theo anh Cả và anh Hai đào rau dại, nhặt củi, làm thêm chút việc nhà thì cuộc sống hẳn là không tệ.
Lời nói chia làm hai bên.
Đại đội trưởng và bí thư chi bộ đang bàn công việc với kế toán, chỉ mời mỗi đại đội trưởng và bí thư chi bộ, bỏ kế toán ở ngoài, đây chính là việc mà kẻ ngốc như Lâm lão tứ không làm, tiện thể cũng mời luôn kế toán đến, dù sao cũng là người làm chứng, có thêm một người cũng không sao.
Kế toán không suy nghĩ nhiều mà đồng ý.
Tính cả bác của Lâm Phong, tổng cộng có bốn người làm chứng.
Đều là những người thông minh, không ai hỏi thăm cho kỹ vì sao lại chia nhà.
Lúc này sắp đến Tết Nguyên Đán, chỉ còn hơn nửa tháng, trước Tết mà chia nhà thế này thì chắc chắn là đã không thể ở cùng nhau được nữa rồi.
Phàm là người trong một nhà mà có thể ngồi chung bàn, vui vẻ hòa thuận ăn một bữa cơm thì cũng chẳng đến mức còn hơn mười ngày nữa là Tết mà phải chia nhà, kiểu gì cũng phải chờ năm sau mới được.
Trong thôn họ gặp không ít anh em trở mặt thành thù, tuy là chia nhà, ai lo phận nấy nhưng cũng chẳng ai đoái hoài ai, gặp mặt đều quay đi không thèm nhìn nhau, như thế thì đừng nói là thân nhân, chẳng khác gì kẻ thù.
Trường hợp nhà họ Lâm mà không ồn ào không náo động, lặng lẽ chia nhà như này vẫn là rất hiếm, ít nhất phải giữ thể diện một chút, phải cãi nhau cho người ngoài xem cười chê mới phải.
Nhà bác Lâm Phong cũng từng trải qua chia nhà nên rất hiểu tâm tình của Lâm lão đầu và Lâm lão thái, đến nơi cũng không khuyên giải, chỉ nói: "Người lớn chia nhà, cây lớn chia cành, anh Cả, anh Hai, anh Ba, anh Tư, cha mẹ đã vất vả nuôi các con khôn lớn, nhớ lại lúc nhỏ khó khăn thế nào, cha mẹ là không thể quên được.
Đừng cứ nhắc đến chuyện chia nhà, dù sao cũng là người một nhà, đánh gãy xương còn liền gân.
Đừng để nhà nào anh em các con gặp nạn, suy cho cùng thì vẫn là anh em ruột thịt cùng mẹ sinh ra, có thể giúp đỡ thì cứ giúp đỡ nhau."
Bốn người con trai nhà họ Lâm vội vàng đáp.
Lâm cô út cầm bốn bát trà đi ra, rót nước trà cho cả bốn người làm chứng, để thêm chút lá trà, đãi khách thật đúng dịp.
Lá trà này vẫn là cô cả Lâm mang về từ trước, người nhà không nỡ uống, đặc biệt cất đi để đãi khách.
Bốn người thấy là nước trà lá thì bưng lên nếm thử, nước trà có vẻ lạ lẫm.
Người nông thôn ai cũng tiếc tiền không mua, bình thường nhà nào có việc mời họ, thì cũng chỉ có nước đun sôi, có điều kiện thì thêm chút đường trắng, nước trà để tiếp khách như vậy đã là quá trang trọng rồi.
Khởi động làm nóng xong, rất nhanh liền bắt đầu vào việc chính.
Nhà cả hai người, nhà hai hai người, nhà ba hai người, nhà tư hai người, chen chúc trong nhà chính.
Nhà chính vốn rất rộng nhưng người bình thường ít, hôm nay ai cũng chen nhau trong căn phòng này, kín cả một gian toàn người.
Trẻ con thì tò mò theo sau lưng, trong phòng không chứa nổi nhiều người như vậy, có đứa lớn hơn thì đứng ngoài cửa sổ nhìn vào.
Lâm lão đầu đầu tiên là nói mấy câu, đại khái ý nghĩa cũng không khác những lời Lâm bác nói là mấy, sau đó liền nhường quyền phát biểu cho Lâm lão thái, ông ta không quản việc nhà nhiều năm, trong nhà có những đồ vật gì ông không rõ ràng, quên món nào, lỡ bị bọn trẻ bảo không công bằng, lại còn bảo có đồ đạc bị thiếu.
Lâm lão thái không nói nhiều, trực tiếp vào vấn đề chính."Trong nhà chúng ta có những thứ gì, mọi người đều biết rõ, lão bà già ta sẽ nói hết ra.
Hai vợ chồng ta năng lực có hạn, cho các ngươi chỗ ở, cưới vợ, lại còn giúp nuôi lớn con cháu đời sau, ta đã cố hết sức mình để cho các ngươi những điều tốt đẹp nhất rồi, sau này còn thiếu thốn cái gì thì dựa vào chính các ngươi tự lo liệu, muốn chuẩn bị như thế nào thì cứ thế mà làm, sau này các con đều là người làm chủ trong nhà mình.
Mỗi nhà ở căn nhà của nhà mình, có ai ý kiến gì không?"
Những lời này tuy là nói cho bốn vị người làm chứng nghe nhưng cũng không thể bắt bẻ vào đâu được, mọi người đều thấy Lâm lão đầu và Lâm lão thái không dễ dàng gì."Không có ạ, toàn nghe theo lời mẹ ạ." Lâm lão cả, lão hai, lão ba và lão tư nhanh chóng bày tỏ ý kiến.
Lâm lão thái gật đầu, "Tiếp theo là chuyện tiền nong trong nhà."
Vấn đề này khiến mọi người trong các phòng cũng hồi hộp, vợ của bác cả, vợ của bác hai nhìn nhau đầy kích động, đây mới là vở kịch chính, đều muốn biết trong nhà còn lại bao nhiêu tiền sau nhiều năm như vậy, có thể chia được cho bọn họ bao nhiêu...
