Thầy Từ khoát tay, nhường cả lớp im lặng một chút, rồi nói: "Các em học sinh, xin phép làm chậm trễ chút thời gian quý báu của các em. Ta tuyên bố một việc, đó là một chuyện tốt. Bạn Lâm Tây Tây lớp chúng ta đã tự học xong kiến thức học kỳ 2 lớp 1 và kiến thức lớp 2, thành công vượt qua kỳ thi, nhảy lớp lên lớp 3. Về sau, Lâm Tây Tây sẽ là học sinh lớp 3."
Đám học sinh lớp 1 ồ lên một tiếng, ánh mắt đều dồn về phía Lâm Tây Tây, các bạn ngồi cùng bàn thì xúm lại bàn tán xôn xao.
Cái gì? Lâm Tây Tây nhảy lớp!
Trừ Từ Tiểu Tình đã biết từ trước, tất cả đều vô cùng kinh ngạc.
Lúc này, Từ Tiểu Tình đắc ý vô cùng, cảm thấy Lâm Tây Tây thân thiết với mình nhất, không nói cho người khác biết mà chỉ nói với mình.
Lâm Lập Đông lúc này liên tưởng đến việc Tứ thúc hôm nay đến trường, nghĩ rằng chính là vì chuyện này nên mọi việc đều hợp lý, nếu không thì Tứ thúc đã không đến trường.
Em họ nhỏ của mình cũng thật là lợi hại. Em họ nhỏ năm nay mấy tuổi nhỉ? Lâm Lập Đông nghĩ ngợi, qua năm nay hẳn là tám tuổi, so với mình nhỏ hơn ba tuổi. Tám tuổi mà chương trình lớp 1 học kỳ 2 còn chưa đọc đâu, mà đã tự học xong, chương trình học lớp 2 cũng tự học được rồi, thầm than: "Em họ nhỏ này đầu óc kiểu gì vậy, dùng tốt quá đi!"
Lâm Đông Chí nhíu mày, tại sao có thể như vậy? Lâm Tây Tây lại nhảy lớp, nàng không nhớ rõ đời trước có chuyện này, vì sao lại không giống với đời trước, chẳng lẽ là vì nguyên nhân nàng trọng sinh?"Tỷ, nhảy lớp thì có thể chứng minh Lâm Tây Tây đầu óc tốt sao? Ta cũng có thể làm được." Nếu Lâm Tây Tây có thể nhảy lớp, bản thân chắc cũng làm được. Lâm Đông Chí nghe tỷ mình khen Lâm Tây Tây, thì vô cùng không phục, cảm thấy Lâm Tây Tây có thể làm được thì nàng cũng làm được, chẳng phải chỉ là nhảy lớp thôi sao? Chuyện này có gì khó, nàng cũng làm được.
Lâm Lập Đông lo lắng nhìn em gái mình một cái, em gái của nàng cái gì cũng muốn so với Lâm Tây Tây, "Đông Chí, ngươi không nghe nói em họ nhỏ tự học chương trình rồi mới tham gia kỳ thi nhảy lớp sao, còn ngươi thì lại không tự học, đừng có mà nói linh tinh."
Lâm Đông Chí không đồng ý, "Ta nói linh tinh cái gì chứ? Ngươi có còn là chị ta không, không bênh ta mà lại bênh người ngoài, ta chỗ nào kém hơn Lâm Tây Tây."
Lâm Lập Đông không dám nói gì nữa, cô em gái này tính tình ngày càng lớn, cha mẹ còn không quản được, huống chi là lời nàng.
Lâm Đông Chí tính toán khi nào sẽ đi tìm thầy giáo hỏi một chút, không ngờ lại còn có thể nhảy lớp. Trước đây nàng sao lại không nghĩ ra nhỉ, như vậy thì có thể tốt nghiệp sớm, có thêm thời gian để làm những chuyện khác.
Nàng dù sao cũng là người sống lại một đời, tuy rằng đời trước không tốt nghiệp tiểu học, song có gì khó chứ. Đề tiểu học thì có bao nhiêu khó, đối với nàng thì cơ bản chỉ là bữa ăn sáng.
Rất nhanh tiếng chuông tan học vang lên.
Lâm Tây Tây đã sớm thu dọn xong cặp sách, chỉ là nàng bị các bạn học vây lấy, không ngừng có bạn hỏi có phải thật vậy không, sau này có phải đến lớp 3 học không, rồi kỳ thi nhảy lớp có khó không các kiểu.
Từ Tiểu Tình trưng ra vẻ mặt như nhìn người ngốc, "Đương nhiên là thật rồi, thầy giáo đã tuyên bố ở trên lớp rồi mà, có thể là giả được sao.
Tây Tây vốn học rất giỏi, còn đặc biệt nghiêm túc, mỗi lần kiểm tra đều được điểm tuyệt đối, là người đứng đầu lớp chúng ta đó.
Kỳ thi nhảy lớp khẳng định là khó, ta nghĩ đổi thành bọn mình lười biếng như vậy thì chắc chắn không được. Bình thường, trong giờ ra chơi, ngoài lúc đi vệ sinh thì Tây Tây đều đang học. Tây Tây nghiêm túc như vậy, nhảy lớp là bình thường, đặt trên người bọn mình mới là không bình thường đó."
Các bạn học đang vây quanh Lâm Tây Tây nghe lời Từ Tiểu Tình nói, thì đồng tình gật gù, nghĩ một chút thấy đúng là vậy.
Bọn họ còn đang chơi bùn, người ta Lâm Tây Tây đã nhảy lớp rồi.
Khoảng cách này thật sự không phải bình thường lớn.
Lại líu ríu nói thêm một lát.
Lâm Đông và Lâm Nam đợi một hồi mà không thấy em gái đi ra, bèn chạy vào lớp tìm. Các bạn học vây quanh Lâm Tây Tây thì tản ra, Lâm Tây Tây gọi Từ Tiểu Tình cùng đi.
Lâm Đông nghe được vừa rồi các bạn học chúc mừng Lâm Tây Tây, biết là muội muội đã nhảy lớp thành công.
Lâm Tây Tây chớp chớp mắt, "Nhị ca, sau này chúng ta ở chung một lớp, kính xin chỉ giáo nhiều hơn."
Lâm Nam buồn rầu vô cùng, cảm thấy mình thật khổ. Cùng với đứa em gái nhỏ tuổi hơn mình một lớp, cuộc sống sau này của hắn chắc không dễ dàng gì, em gái của hắn siêu thích quản người.
Lâm Đông vỗ vai Lâm Nam, cười nói: "Ta thật hâm mộ ngươi đấy, có thể học cùng lớp với em út."
Lâm Nam liếc mắt nhìn Lâm Đông một cái, biết đại ca đang cười trên nỗi đau khổ của người khác, "Đại ca nếu cười mà chẳng phải có ý tốt gì, thì ta thực sự tin lời ngươi nói đó."
Lâm Đông, Lâm Tây Tây và Từ Tiểu Tình đều không nhịn được mà cười ha hả.
Từ Tiểu Tình ở chung với Lâm Tây Tây nhiều nên biết hai người anh trai của Lâm Tây Tây đều đối với Lâm Tây Tây rất tốt, rất hâm mộ Lâm Tây Tây có hai anh trai cưng chiều mình.
Lâm Tây Tây đề nghị, "Nhị ca, nếu đại ca muốn cùng chúng ta một lớp, thì sau này chúng ta cố gắng học tập, tranh thủ cùng nhau nhảy lớp lên lớp của đại ca, cùng đại ca làm bạn học, thế nào?"
Mắt Lâm Nam sáng lên, ý kiến này của muội muội không tồi. Hừ, dám để đại ca cười nhạo mình, ta cùng muội muội đều nhảy lớp lên lớp đại ca, để đại ca cảm nhận cảm giác hiện giờ của mình, lập tức đáp ứng: "Tốt nha, tốt nha, đảm bảo sẽ cố gắng học tập."
Nói xong quay sang Lâm Đông ném cho một cái ánh mắt, nói: "Đại ca đợi ta nha!"
Lâm Đông không nỡ nhìn dáng vẻ của Lâm Nam, có chút đau mắt, "Ta cảm thấy em gái thì có khả năng, Lâm Nam thì hơi khó, đại ca thực sự rất mong đợi được cùng đệ đệ học chung một lớp, cho nên đệ đệ phải cố gắng."
Lâm Nam gãi gãi sau gáy, phản ứng của đại ca sao lại không giống như hắn nghĩ vậy.
Lâm Đông không thèm để ý đến thằng em trai ngu ngốc này của mình.
Nói nói cười cười, rất nhanh thì cả nhóm đã chia tay Từ Tiểu Tình.
Vừa về đến nhà, Lâm Tây Tây đã bị mợ hai lôi lại hỏi có phải nhảy lớp thật không.
Lâm lão tứ sau khi từ trường về nhà thì bận rộn không ngơi tay, trước thì về nhà nói chuyện với Lâm lão thái và Lâm lão đầu, không cố tình khoe khoang với vợ lớn vợ bé nhà Tam phòng, nhưng cả nhà ở đây nên khi ông nói với hai cụ thì mọi người đều nghe thấy, chủ động hỏi Lâm lão tứ.
Lâm lão tứ sau khi nói chuyện ở nhà thì lại vội vàng ra ngoài chỗ cắt cỏ để khoe khoang tiếp.
Mợ hai không tin, đây không phải sao, biết giờ tan học tới liền đợi ở sân nhà.
Vừa nãy hai đứa con gái Lâm Lập Đông và Lâm Đông Chí của Tam phòng về, mợ hai liền hỏi, ai ngờ con nhỏ Lâm Đông Chí chết tiệt kia lại không vui ra mặt, cả ngày như thiếu nợ vậy. Hỏi thì Lâm Đông Chí lại không chịu nói, không những không nói còn kéo không cho chị Lâm Lập Đông nói, vì chuyện này mà mợ hai sớm đã thầm mắng nhà Tam phòng một trận.
Lâm Tây Tây gật đầu."Vậy thì tốt rồi, có thể tiết kiệm mấy đồng học phí, vẫn là lão Tứ có đầu óc tính toán đấy." Mợ hai vừa nghe thấy vậy là thật, thật là giống xấu lại nở ra măng tốt, ngay cả lão Tứ hai người đều lười biếng mà vẫn sinh ra đứa biết học hành, đây thật sự là người đầu tiên nhảy lớp từ trên xuống dưới của nhà họ Lâm này!
Lâm lão đầu và Lâm lão thái cũng rất vui vẻ, ai mà không thích con cháu nhà mình có bản lĩnh.
Lâm lão đầu lên tiếng, "Bà nó, thưởng cho con bé Tây Tây hai đồng tiền."
Lâm lão thái sảng khoái đáp ứng, đi vào trong phòng lấy tiền.
Mợ hai trừng mắt, hai người này thật bất công, không khen thưởng trứng gà thì cũng là khen thưởng tiền, cứ như Tứ phòng có thả cái rắm thì trong mắt hai người cũng là thơm tho vậy...
