Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 60: Tôi Dựa Vào Miệng Quạ Đen Cứu Vớt Cả Nhà

Chương 86: Nhân vật phong vân, muốn làm đáng tin mụ mụ




Lâm lão thái vừa thấy miếng thịt này liền biết từ đâu mà có, hôm nay Lão Tứ cậu đến nhà, xem ra là Lão Tứ cậu đưa tới.

Trên xương còn dính không ít thịt, bình thường đi trạm bán thịt của công xã mà mua, xương ở đó thì chỉ toàn xương lớn, thịt cạo sạch sẽ, đến cả một chút thịt băm cũng không có, mấy lão sư phụ cạo xương đã làm bao nhiêu năm rồi, đừng hòng mà chiếm được chút lợi.

Lâm lão thái nghe thấy trong sân có động tĩnh, coi như không nghe thấy, việc đòi phân chia nhà cửa là do bọn chúng, bây giờ thấy Lão Tứ ăn thịt, lại nghĩ đến chiếm phần hơn, đúng là quá đáng.

Nếu đã chia, thì phải phân rõ ràng, trừ ngày lễ ngày tết cùng nhau ăn cơm, ngày thường thì thôi.

Lâm lão đầu khựng tay lại, ngước mắt nhìn bà nhà mình.

Hai người tuy rằng không nói một lời, nhưng đã là vợ chồng mấy chục năm, không cần nói ra, chỉ một ánh mắt là hiểu ý đối phương.

Lâm lão thái gắp cho Lâm lão đầu một khúc xương lớn, "Ăn đi, đừng đụng đến phần kia, Lão Tứ với vợ có lòng, ăn gì cũng không quên hai ta già này, con cái có hiếu, ta cũng không thể để đồ ăn ngoài mâm rơi vào tay người khác được."

Ngoài kia đang lén lút là ai, không cần nhìn Lâm lão thái cũng biết, chắc chắn là nhà lão nhị.

Vợ của lão cả thì sĩ diện, không thể xuống nước mà làm vậy.

Còn lão ba thì không có cái gan đó.

Mấy bà vợ nhà này tính nết ra sao, sống chung nhiều năm như vậy, Lâm lão thái hiểu rõ.

Cái lão nhị kia tâm cũng không xấu, chỉ là hẹp hòi lại ngại ra mặt, thế nên mới sai con đến.

Lâm lão tứ sắc mặt vẫn bình thường, gắp cho cha mẹ mỗi người một gắp xương có thịt.

Lý Xuân Hạnh thấy phản ứng của cha mẹ chồng, thầm thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi nàng đang nghĩ, nếu hai người không nỡ lòng, gọi cả mấy chị dâu và con của họ tới cùng ăn, về sau cứ làm món gì ngon là lại mang sang biếu hai người một chén, phải tận tâm tận ý, dù sao hai người vẫn luôn cưng chiều bọn họ, chắc chắn sẽ không bỏ mặc, nhưng có nhiều đến đâu cũng không thể san sẻ hết cho những người khác được.

Hiếu kính cha mẹ chồng thì có thể, còn người ngoài thì không.

Tóm lại, nàng rất hài lòng với phản ứng của hai người.

Bữa cơm này ăn cực kỳ hài lòng, đặc biệt là thấy rất ngon.

Lâm Tây Tây vỗ bụng nhỏ, ăn hơi no rồi.

Nhìn sang hai anh trai, cũng tương tự, đều no căng bụng.

Lâm Nam nhìn em gái, hai người nhìn nhau cười, qua nụ cười có thể thấy cả hai hài lòng về bữa cơm hôm nay thế nào.

Lý Xuân Hạnh cũng vui vẻ, chỉ cần bọn nhỏ ăn ngon, thì món xương hầm này đáng giá.

Phải biết rằng, hôm nay anh trai nàng mang thịt tới, bất kể già trẻ đều ăn thả ga, đến nỗi có thể ăn no đến ba bốn lượt.

Hôm nay con gái út thi vượt cấp thành công, vừa vui mừng liền hầm gần hết chỗ đó, chỉ để mọi người trong nhà ăn đủ.

Vốn còn hơi tiếc, nhưng thấy mặt các con đều lộ vẻ tươi cười, thì nhiêu xương cũng coi như không lãng phí.

Còn thừa lại một chút, để lát nữa hầm canh xương cho bọn nhỏ, lần trước về nhà nghe chị dâu cả nói, trẻ con đang tuổi lớn, uống canh xương rất tốt; nàng liền ghi nhớ trong lòng.

Trước kia, nàng không phải là một người mẹ đáng tin, cảm thấy con cái chỉ cần có cơm ăn không chết đói là được, nhưng hy vọng sau này sẽ khác.

Kết cục thê thảm của các con trong giấc mơ, một phần là do nàng và ba của các con đã không làm gương tốt.

Sửa, nhất định phải sửa.

Xem, giờ con gái út khác hẳn so với trong mộng, còn thi vượt cấp được, giỏi quá đi, Lý Xuân Hạnh vô cùng tự hào, chắc chắn sau này nó sẽ có tương lai hơn so với trong mộng.

Ăn xong cơm, Lâm Tây Tây không cho Lý Xuân Hạnh dọn dẹp, mẹ nấu cơm đã vất vả lắm rồi, phần còn lại để nàng với hai anh làm.

Hai anh cả đều không có ý kiến gì.

Cả ba chia nhau ra làm.

Anh cả dọn dẹp bàn ăn.

Anh hai đi rửa nồi.

Lâm Tây Tây quét nhà, sau đó ra giúp anh hai.

Ba anh em làm việc đâu ra đấy.

Lý Xuân Hạnh rất vui mừng.

Lâm lão tứ chớp mắt mấy cái, bọn trẻ càng ngày càng hiểu chuyện rồi sao? Vậy hắn có thể nằm yên sao?

Vừa nghĩ như thế, rất muốn duỗi thẳng chân ra.

Nhưng Lâm lão tứ vừa thư giãn không quá hai giây, đã bắt gặp ánh mắt của vợ, lập tức tỉnh táo lại ân ~ không được, hắn là một đại nam nhân sao có thể nằm yên, còn phải lo cho vợ và con cái được sống cuộc sống tốt nữa chứ!

Ngày hôm sau.

Ngày làm việc đầu tiên của năm mới, sáng sớm Lý Xuân Hạnh đã làm cơm xong, ba đứa con ăn xong thì đi học.

Lý Xuân Hạnh cũng ăn rồi bắt đầu làm việc.

Hôm nay Lâm lão tứ phải đến bên cung tiêu xã của công xã để giao dây cỏ.

Việc cắt dây cỏ trừ ba ngày rưỡi nghỉ tết, thì mùng bốn đã bắt đầu làm rồi.

Tiền được chia vào năm ngoái làm mọi người năm nay đều rất nhiệt tình.

Cũng vì mọi người từ sớm đã nói thống nhất, để giữ được bát cơm, đều đồng ý không nói ra ngoài là mình kiếm được bao nhiêu tiền, cho nên tuy rằng cũng có người ghen tị, nhưng không biết cụ thể là có thể kiếm được bao nhiêu, thành ra không gây ra chuyện gì lớn.

Trong thôn bắt đầu làm việc, những người cắt cỏ cũng không hề dừng tay, đều tiếp tục làm việc.

Đội trưởng đại đội và bí thư chi bộ bàn với lãnh đạo thôn, nghề phụ này ngoài thời gian mùa vụ ra thì thời gian còn lại đều không nghỉ.

Đây đúng là một việc làm kiếm ra tiền, không cần bỏ vốn nhiều, dây cỏ làm bằng rơm đều có sẵn.

Ngoài nhân công ra, lại không lo về đầu ra, gia công một chút là có thể đổi thành tiền, hiện giờ mọi người làm việc lâu dài, cũng đã quen, những người này đều là người thật thà, chăm chỉ làm việc, mỗi ngày sản lượng rất đáng kể.

Cả nhà ăn xong bữa sáng thì ai cũng bận việc của người nấy.

Lâm Tây Tây cùng với hai anh đi đến trường.

Lâm Lập Đông và Lâm Đông Chí hai chị em cũng đi ra ngoài.

Lâm Lập Đông vừa chào bọn họ, thì bị Lâm Đông Chí mặt xị xuống kéo đi.

Lâm Nam nhỏ giọng nói: "Nàng có phải bị bệnh không, cả ngày cứ cau có, như ai nợ nàng vậy."

Lâm Đông nhún vai, hắn và ba đều phát hiện ra chỗ không ổn của Lâm Đông Chí, những chuyện này hắn không nói cho các em biết, "Kệ nàng, ta với nàng phân nhà cũng không dính líu gì nhiều."

Lâm Nam gật gật đầu, "Ta biết, nhưng mà cứ nhìn thấy mặt nàng là thấy bực bội, lại muốn xông lên dạy dỗ nàng một trận, có gì mà ghê gớm, mặt mày lúc nào cũng như đưa đám."

Lâm Tây Tây nghe những lời này, trong lòng báo động vang lên, lập tức nói: "Nhị ca, anh tuyệt đối đừng nóng giận, nghe anh cả đi, mình với người ta nước sông không phạm nước giếng." Nàng sợ anh hai lại đi theo vết xe đổ của kiếp trước.

Lâm Nam liếc nhìn em gái, "Tiểu muội em làm gì mà khẩn trương thế, anh chỉ nói miệng thôi."

Lâm Tây Tây: ...

Gần như là vừa nghe tiếng chuông báo vào lớp đã tới trường.

Lâm Tây Tây theo Lâm Nam đi tới lớp ba năm.

Vừa bước vào lớp học, Lâm Tây Tây liền nhận được rất nhiều ánh mắt.

Có tò mò, có hóng hớt, có đánh giá.

Nói tóm lại, các bạn lớp ba đều không lạ gì với Lâm Tây Tây, khi Lâm Tây Tây còn học lớp dưới, học sinh lớp ba đã từng kéo nhau đi lớp một để nhìn trộm Lâm Tây Tây.

Lúc đó, mọi người đều nghe nói em gái Lâm Nam nhập học, ai nấy đều muốn biết em gái Lâm Nam trông như thế nào, dù sao Lâm Nam là một nhân vật nổi tiếng, chẳng sợ trời chẳng sợ đất, chẳng sợ cả thầy giáo.

Nhưng không ai nghĩ rằng cuộc náo nhiệt này lại xảy đến với chính mình.

Em gái Lâm Nam vượt cấp, chỉ một đêm mà cả làng đều biết, chuyện vượt cấp thì mọi người bàn tán qua loa rồi bỏ, nhưng tiền học phí mà việc vượt cấp tiết kiệm được cho cả hai năm lại khiến cho rất nhiều bậc phụ huynh phải để ý.

Cũng là học tập như nhau, cớ sao con người ta về nhà tự học, còn các con về nhà thì chỉ đi chơi lông bông cả ngày?

Tiền bạc cha mẹ kiếm dễ dàng sao, không lo mà học cho giỏi, học giỏi vượt cấp thì vừa có thể tiết kiệm được tiền, mà cha mẹ cũng nở mày nở mặt, cả đôi bên đều có lợi!..


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.