Thập niên 70: Bạch phú mỹ

Chương 310: Hoàn Chính Văn (11)





Gần như người cả thôn đều kiễng chân ngóng trông tiệc rượu trăm ngày của nhà họ Hạ, bữa tiệc cưới lần trước đầu bếp Lương Thiết Trụ làm món heo sữa nướng, khiến người cả thôn đều thèm thuồng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hương thịt thơm lừng ba ngày ba đêm vẫn chưa tiêu tan, thơm ngon đến tận cốt tủy
Bữa thịt rượu nhà họ Hạ hôm đó, chính là ký ức cả đời này bọn họ đều không quên
Buổi tiệc rượu trăm ngày, nhà họ Hạ mời người cả thôn đến nhà uống rượu mừng, vô cùng phô trương
Hạ Tùng Bách cho rằng đây là bữa tiệc trăm ngày đầu tiên và cũng là cuối cùng trong đời này của anh, mừng rỡ vì một lần có được cả trai cả gái, đương nhiên tiệc mừng phải làm to gấp đôi
Lương Thiết Trụ cũng dùng hết khả năng của mình, dùng tất cả tinh hoa bao năm qua học được để làm tiệc mừng
Bên phía trại nuôi heo mang đến tất cả chín con heo, ngụ ý thiên trường địa cửu, mỗi ngày thợ mổ heo đều mổ ba con, gà vịt gia cầm, tôm cua thủy sản đếm không hết
Lương Thiết Trụ phô trương mang cả thực đơn của “Tùng Lan” về với thôn làng, các món ngon mỹ vị phong phú nối nhau không dứt, khiến người trong thôn đều có lộc ăn
Cùng ngày hôm đó, địa phương có tập tục gọi là “Tế mặt trời mọc”
Thắp hương bái sơn thần thổ địa, nổ pháo chúc mừng, vô cùng náo nhiệt
Hương vị thịt bay khắp cả thôn khiến người ta hoảng hốt cho rằng đã đến tất niên
Triệu Lan Hương mặc áo khoác màu đỏ, bế Đại Hải, dịu dàng hôn cậu bé
“Cục cưng của mẹ, hôm nay cha đã cầu phúc cho các con, hy vọng ngày tháng sau này các con đều khỏe mạnh, thuận lợi.”
Hạ Tùng Bách bế con gái, tròn trăm ngày, khuôn mặt Đường Được vừa trắng vừa tròn, được bọc kín mít tròn như cục bột
Cô bé đội một chiếc mũ bằng vải nỉ đỏ trên đỉnh đầu, nhìn qua cực kỳ có phong cách tây âu
Cô bé hưng phấn túm lấy quần áo Hạ Tùng Bách, ê ê a a chảy nước miếng, cả người vặn vẹo, vùng vẫy chân tay
Triệu Lan Hương nói: “Có đôi khi em cảm thấy có phải giới tính của hai đứa bị đảo ngược rồi không, Đại Hải yên tĩnh như con gái, còn Đường Đường lại bá đạo như một thằng nhóc.”
Hạ Tùng Bách yêu thương ôm chặt con gái, nâng cô bé lên cao để cô bé tò mò nhìn khắp nơi: “Không đâu, con gái hoạt bát một chút càng khiến người ta yêu thích.”
“Em nhìn lại một chút xem, khi còn nhỏ có phải em cũng nghịch ngợm như vậy không?”
Hạ Tùng Bách vừa nói thế, hai người đều nhớ tới cảnh tượng cùng nhau đạp xe từ thành phố về nhiều năm trước, trên đường đi từng chia sẻ kỷ niệm thời thơ ấu với nhau
Triệu Lan Hương là người phản nghịch từ trong xương cốt, vừa thông minh vừa bướng bỉnh, thường xuyên bằng mặt không bằng lòng làm theo ý mình, hát nhạc cấm, đọc sách cấm, còn yêu sớm, việc xấu nhiều không đếm xuể
Còn Hạ Tùng Bách, từ nhỏ đã bị bà nội ép học tập văn hóa, năm này qua năm khác vẽ heo mập của đại đội, vừa thật thà vừa chất phác
Nhiều năm sau gặp được cô gái mình yêu thương, vẫn thành thật đến mức bị bạn gái “ép buộc” khắp nơi
Triệu Lan Hương bật cười, vẻ mặt hạnh phúc nói: “Hình như đúng thế thật, Đường Đường giống em.”
“Nhưng mà em lại hy vọng, Đại Hải không giống anh
Anh, quá thành thật, cả đời lương khổ.”
Nửa câu sau giọng cô nhẹ đến mức gần như bay theo làn gió, nhẹ đến mức Hạ Tùng Bách cho rằng là ảo giác
“Khổ sao, không khổ chút nào, bây giờ cuộc sống có tư có vị, có hy vọng.”
Ánh mắt anh sáng lên, nói
Trong khoảnh khắc ấy, trước mắt Triệu Lan Hương hiện lên bóng dáng thon gầy cơ khổ hơn nửa đời người kiếp trước, anh ngồi dưới tán cây sồi, nhẹ nhàng vuốt tóc cô, khuyên cô quay về
Quay về bên người “Anh ta” đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hạ Tùng Bách vừa là anh, vừa không phải là anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tất cả những gì hôm nay Hạ Tùng Bách có được, có thể nói đều là ảo tưởng viên mãn nhất trong đầu “Anh”
Anh hy vọng Hạ Tùng Bách tiếp tục hạnh phúc như thế, anh bảo cô quay về
Triệu Lan Hương chậm rãi chảy nước mắt, cô cúi đầu, trong nháy mắt lông mi khẽ chớp, nước mắt ấm áp rơi trên gò má Đại hải
Đại Hải phá lệ cười khanh khách, gương mặt mang theo chiếc lúm đồng tiền nho nhỏ, giống hệt mẹ cậu bé
Triệu Lan Hương nói: “Gió lớn quá, bế bọn trẻ về phòng thôi.”
“Mắt em bị cát bay vào rồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.