Thập Niên 70: Cuộc Sống Hoàn Mỹ Của Nữ Phụ Thanh Niên Tri Thức

Chương 182: - Không Thích Đi Chung







Thím Đào đang ở nhà, bà ấy là người hay nói, mỉm cười: “Cháu để lại mà ăn, còn đem đến cho chú Đào của cháu làm gì?”
“Lúc trước cháu sinh con vẫn chưa trả tiền xe cho chú Đào đâu.” Bạch Nguyệt Quý cười nói
Bọn họ muốn trả nhưng chú Đào không nhận, bởi vì chú Đào cảm thấy được chở một cặp song sinh là một chuyện rất may mắn, nên ông ấy không thu tiền
Đương nhiên một phần cũng là nhờ quan hệ rất tốt của chú Đào và nhà chú Trương bên kia
Hiện giờ nhà họ có mật ong, đương nhiên cũng phải đưa sang bên này một hộp, mật ong là đồ tốt, tặng lễ là phải trao tận tay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thím Đào mỉm cười nhận lấy
Dương Nhược Tình đang ở đó, cô ta cũng muốn ăn mật ong, nhìn Bạch Nguyệt Quý, nói: “Có còn không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô còn bao nhiêu, tôi muốn đổi, cô nói cái giá đi.”
Bạch Nguyệt Quý không thèm khát tiền của cô ta, khuôn mặt lạnh nhạt: “Không còn.” Cô nói xong thì chạy lấy người
Dương Nhược Tình nhìn bóng dáng cô rời đi, muốn nói rồi lại thôi, cô ta rất muốn đuổi theo để hỏi, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống
Chờ cô ta tìm được thời gian đi hỏi Mã Quyên trước rồi nói sau, để xem rốt cuộc cặp song sinh của thanh niên trí thức Bạch có phải của tên khốn Đặng Tường Kiệt kia không
Bạch Nguyệt Quý không biết giữa Dương Nhược Tình và Đặng Tường Kiệt có hiểu lầm như vậy, nếu cô mà biết, chắc chắn cô sẽ mắng người, bọn họ chia tay cũng được, dây dưa tiếp cũng được, nhưng đừng có động đến cô
Bạch Nguyệt Quý đưa mật ong xong thì về nhà
Sau khi Vương Nhị Anh đi từ ngoài về mới biết được chuyện Chu Dã lên núi kiếm được không ít mật ong mang về
Anh ta không dám đi tìm Chu Dã, chỉ dám tìm Lý Thái Sơn cằn nhằn: “Sao cậu và anh Dã lên núi mà không gọi tôi một tiếng?” Anh ta cũng muốn đi theo Chu Dã lên núi
Lý Thái Sơn nói: “Đến bóng dáng còn chả thấy đâu thì bảo tôi gọi kiểu gì?” Trên thực tế, cho dù Vương Nhị Anh ở nhà, anh ta cũng không thích gọi đi chung
Hiện tại anh Dã không muốn chơi với Vương Nhị Anh, anh ta cũng không muốn
Anh ta ngó lơ Vương Nhị Anh, ngày hôm sau Lý Thái Sơn cầm mật ong đi đưa cho đối tượng của anh ta
Đối tượng của anh ta tên là Kim Tiểu Linh
Kim Tiểu Linh rất bất ngờ, cũng có chút cảm động
Trong lòng người này luôn nhớ thương cô ấy, những gì tốt đều tình nguyện mang đến đây cho cô ấy
Chờ đến lúc cô ấy gả sang, sẽ sống những ngày tháng hạnh phúc
Khi Lý Thái Sơn đang đưa mật ong cho người yêu thì lúc này Chu Dã cũng mang đồ ngon đến cho cậu út và mợ út của anh
Một vại mật ong rừng, còn có cả một con thỏ ướp muối
Thời tiết hôm nay rất nóng, nếu làm thịt xong mà không ướp muối thì chắc chắn sẽ hỏng
Nếu muốn ăn thì xắt miếng để hầm khoai tây gì đó, không cần cho muối, khoai tây hầm xong ăn với cơm rất ngon
Khi anh đến, mợ út anh đang đứng ở cửa trò chuyện với người khác
"Mợ út
"Đến rồi à
Mợ út thấy cháu trai thì rất vui, nhìn vào đồ anh mang theo, hỏi: "Cháu lại mang gì đến nữa vậy
"Săn được hai con thỏ, bên nhà cháu ăn không hết nên mang cho mợ và cậu một con
Chu Dã cười
Tối qua con thỏ nhà anh đã bị vợ anh làm món thịt thỏ kho, mùi vị rất thơm ngon
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tối qua anh ăn đến no bụng, sáng nay dậy lại ăn một bữa lớn nữa
"Thịt còn có thể ăn không hết à
Người hàng xóm ghen tị nói: "Còn không phải là để hiếu kính hai bác sao
Tôi thấy con trai ruột cũng chỉ đến thế mà thôi
"Chắc chắn rồi, dù sao đây là cậu út và mợ út của cháu, nhưng trong mắt cháu, hai người họ cũng không khác cha mẹ lắm
Chu Dã nói
Mợ út cười rất vui vẻ, nói với người hàng xóm một tiếng rồi dẫn anh vào nhà
"Vợ cháu thế nào rồi
Trứng gà nhà mợ sắp thu hoạch đủ rồi
Mợ cũng định tranh thủ thời gian rảnh hai ngày tới qua thăm các cháu
Chu Dã cười khổ, nói: “Mợ út qua đây là được rồi, đừng tích góp trứng gà gì cả
Mợ không biết đâu, hôm qua cháu lên núi nhặt được nửa giỏ trứng gà rừng đấy
Mợ qua chỗ cháu thì không cần mang gì cho chúng cháu cả
Mợ cũng đừng mang theo lương thực, chỉ cần mang theo quần áo để thay là được, còn lại đều có hết rồi.”
Mợ út cười, nhìn cái vại mà anh ôm, hỏi: “Đây là gì vậy?”
“Mật ong rừng.” Chu Dã đưa vại cho mợ út: “Mợ út cất đi, thỉnh thoảng pha cho cậu nước mật ong để uống, nhuận phổi.”
Mợ út mở nắp vại đã bị dán kín ra xem, thấy một vại mật ong to như vậy, liền hỏi: “Cháu mang hết mật ong đi rồi à?”
“Không, tổ ong to lắm, lọc được mấy vại
Cháu còn gửi cho thím Trương một vại nữa đấy.”
Mợ út cười
“Cậu của cháu đâu?”
Giọng nói của cậu út vọng lại từ ngoài cửa: “Ở đây này.”
“Cậu của cháu về rồi à.” Chu Dã thấy cậu út bước vào, lưng đeo giỏ, liền cười nói
Cậu út Cố nhìn thấy đồ đạc anh mang đến thì hỏi: "Lại mang thứ gì đến nữa vậy
Cháu tự giữ đi chứ
"Trong nhà vẫn còn
Chu Dã cười: "Anh Quảng Hạ và mấy đứa nhỏ đâu
Đi thăm người thân à

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.