Thập Niên 70: Cuộc Sống Hoàn Mỹ Của Nữ Phụ Thanh Niên Tri Thức

Chương 279: - Đủ Để Nuôi Anh Không?







Buổi trưa, mợ út cho Đâu Đâu và Đô Đô ăn cơm xong, cùng chơi với bọn chúng một lúc rồi đi ngủ trưa cùng bọn chúng
Bà ấy cảm thấy cuộc sống hàng ngày hiện tại rất thoải mái, thật sự có chút giống tư sản
Khỏi phải nói, mặc dù không phải ngày nào nhà cháu ngoại cũng ăn gạo trắng với bột mì trắng, nhưng mà ngày nào cũng có trứng gà
Tuy rằng không phải ngày nào cũng có thịt nhưng mỗi tháng cháu ngoại vẫn luôn ra ngoài và mua một ít mang về
Tất nhiên bà ấy cũng được hưởng phúc theo
Ngày thường bà ấy cũng không cần phải làm gì
Bà ấy chỉ cần phụ giúp việc nấu cơm, trông hai đứa cháu ngoại và đưa tụi nó ra ngoài đi dạo
Hai đứa cháu ngoại cũng không phải là những đứa nghịch ngợm nên không phải là bà ấy quá thoải mái hay sao
Đúng vậy, sau khi ăn xong bà ấy lập tức đi ngủ với cháu ngoại
Khi nghe thấy tiếng động ở bên ngoài, bà ấy lập tức đi ra ngoài và nhìn thấy vợ của cháu ngoại đang rửa đồ đạc ở trong sân
“Mợ à
Mợ đi nghỉ ngơi đi.” Bạch Nguyệt Quý nhìn thấy bà ấy bước ra thì cười nói
“Mợ ngủ đủ rồi.” Mợ út cười: “Cháu có đói bụng hay không
Có muốn ăn một chút gì đó hay không?”
“Cháu không đói
Buổi trưa cháu có mang đồ ăn đi.”
Hái nấm không nhanh như vậy, chắc chắn phải mang theo bữa trưa đi để ăn
Buổi sáng, mợ út có làm cho cô bánh ngô rau dại để mang đi ăn
Ăn rất ngon
Mợ út cũng không biết cô đang rửa cái gì nên lập tức đến để giúp cô rửa
Cuối cùng bà ấy khá ngạc nhiên khi nhìn thấy đồ mà cô đang rửa
“Cái này là…?” Bà ấy có chút sửng sốt
Bạch Nguyệt Quý cười, nhỏ giọng nói: “Hôm nay, cháu nhặt được nó ở trong núi.”
Mợ út: “……” Thật sự không phục cũng không được
Vợ chồng cháu ngoại căn bản không sợ không có cơm ăn
Ông trời đang đi theo sau họ để nuôi họ mà
Lần này thật sự không thể tìm thấy người thứ hai sau cô đi vào trong núi mà có thể nhặt được nhiều đồng bạc cổ và những thỏi vàng nhỏ hình con cá như vậy
“Mợ út
Đồ này trị giá bao nhiêu tiền?” Bạch Nguyệt Quý cầm một đồng bạc cổ lên quan sát và hỏi
Mợ út đi đóng cửa lại trước rồi mới cầm đồng bạc cổ lên nhìn
Bà ấy nhỏ giọng nói: “Lúc trước, ở thôn chúng ta có người nhặt được đồng bạc thế này ở trong cái giếng cũ
Mợ nghe nói một đồng đổi được mấy chục đồng đó!”
“Một đồng mà chỉ đổi được mấy chục đồng thôi sao?”
“Nhưng có rất nhiều, và chúng rất đắt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cũng có một số đồng bạc chỉ có giá mấy đồng, tùy thuộc vào những năm khác nhau.” Bà ấy nói
Nói cho cùng, mợ út cũng là người có hiểu biết rộng rãi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bạch Nguyệt Quý lập tức nhìn kỹ những đồng bạc đó
Cô phát hiện tất cả những đồng bạc này đều thật sự có từ rất lâu rồi
Chắc chắn là loại khá có giá trị
Nhưng mà dù đáng giá mấy chục đồng thì cô cũng không định bán
Cô cất toàn bộ đi để làm đồ sưu tầm có giá trị
Đồng bạc cổ thì có thể cất đi, nhưng vàng thì không cần thiết
Nếu cần thiết thì có thể trực tiếp bán đi
“Mợ út
Hiện tại giá vàng bên ngoài là bao nhiêu?” Bạch Nguyệt Quý vừa rửa sạch những thỏi vàng nhỏ hình cá vừa nói
Đây là đồ vật phổ biến trên toàn thế giới
Từ trước đến giờ chưa bao giờ nó không có giá trị
Chỉ là cô cũng không biết cụ thể như thế nào
Mợ út cũng không biết: “Mợ cũng không rõ lắm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đời này mợ chưa bao giờ nhìn thấy nhiều vàng như vậy
Nhưng mà trước đây mợ nghe người ta nói đây là đồ mà những người giàu có thường hay mua tích trữ để đề phòng
Những thỏi vàng như vậy đều vô cùng có giá trị.”
“Nếu so sánh với Đại Kim Lộc thì như thế nào?” Trong đầu Bạch Nguyệt Quý có rất nhiều tri thức văn hóa, nhưng lại không có kiến thức về thời đại này
“Đại Kim Lộc làm sao có thể so sánh được.” Mợ út bật cười: “Đừng nói có nhiều như vậy
Chỉ cần một cái thì giá trị cũng đủ để mua được mấy chiếc Đại Kim Lộc rồi.”
Bạch Nguyệt Quý nghe thấy vậy thì cười, rồi nhìn mợ út, nói: “Mợ út
Hiện tại, cháu nói chúng cháu có thể chăm sóc cho mợ với cậu út khi về già, mợ có tin chúng cháu hay không?”
“Con bé này
Sao cháu lại nói điều này
Mợ với cậu út của cháu không cần các cháu phải chăm sóc khi về già
Chúng ta còn có Quảng Hạ với Quảng Thu nữa.” Mợ út trách mắng
“Cháu với Chu Dã đều rất nghiêm túc
Sau này chúng cháu cũng muốn góp một phần vào việc chăm sóc hai người khi về già.”
Mợ út tức giận và liếc mắt nhìn cô một cái, nhưng khỏi phải nói tất nhiên là trong lòng bà ấy vô cùng vui vẻ
Nhưng mà giá vàng cụ thể như thế nào thì phải hỏi Chu Dã
Chu Dã thật sự biết rất rõ, chỉ là thằng nhãi này cũng sẽ bị choáng váng trước vận may của vợ mình
Nhìn thấy Bạch Nguyệt Quý rửa sạch sẽ, lau khô và cất nhiều đồng bạc cổ với thỏi vàng nhỏ hình cá như vậy vào trong hộp, anh há hốc miệng và vô cùng ngạc nhiên
“Có đủ để nuôi anh không?” Bạch Nguyệt Quý cười khẽ
“Đủ rồi, đủ rồi.” Chu Dã gật đầu như gà con mổ thóc
Bạch Nguyệt Quý bật cười
Chu Dã thật sự cảm khái không thôi
Anh vẫn luôn biết vợ mình là ngôi sao may mắn
Từ sau khi cô tình nguyện chung sống với anh, anh làm gì cũng rất thuận lợi, làm gì cũng thành công
Anh vào núi săn thú cũng được rất nhiều
Nhưng hôm nay anh vẫn bị hành động của vợ làm cho sợ hãi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.