Thập Niên 70: Cuộc Sống Hoàn Mỹ Của Nữ Phụ Thanh Niên Tri Thức

Chương 289: - Nồi Nào Úp Vung Lấy







Chuyện của gia đình ông Trần chỉ là một nốt nhạc đệm ở làng quê
Trong chớp mắt đã lập tức đến tháng sáu
Người ta nói trời tháng sáu giống như khuôn mặt của một đứa trẻ
Muốn thay đổi thì thì có thể thay đổi ngay lập tức, thật sự không sai chút nào
Nếu không thì tại sao buổi sáng lúc làm đồng mồ hôi vẫn vã ra như mưa nhưng buổi chiều trời đã lập tức kéo cơn mưa rồi
Trận mưa to này khiến cho tất cả mọi người đều cảm thấy thở phào nhẹ nhõm
Đặc biệt là Chu Dã
Anh đặc biệt mong chờ trời mưa và anh thực sự đã chờ được ngày đó
Không biết anh đã phải làm việc bao nhiêu lâu rồi
Thật sự muốn giết chết anh mà
Nghĩ như vậy, ban đêm anh lập tức bắt đầu cày trên đất đai của vợ mình
Thở hổn hà hổn hển, đừng có nói là anh cày ruộng chăm chỉ cần mẫn đến chừng nào
Có khi nào anh kêu mệt không
Nhưng không cần phải nói đến chuyện anh quá vui vẻ khi làm điều đó
Lúc đầu, mọi người đều rất vui vẻ vì trời mưa nên họ có thể được nghỉ ngơi một chút
Nhưng cuối cùng trời cứ mưa liên tục không ngừng
Trời mưa liên tục năm sáu ngày mà vẫn không ngừng
Nếu trời vẫn tiếp tục mưa như vậy thì sẽ rất có hại cho hoa màu trên đồng ruộng
Đặc biệt là với những loại hoa màu sắp được thu hoạch như lúa mì và lúa mạch
Khi sắp đến lúc thu hoạch, có rất nhiều hoa màu sẽ phải kiêng kỵ nước mưa quá nhiều
Mấy ngày này, ông đội trưởng đều rất buồn phiền
Năm nay có rất nhiều phân chuồng, lúa mạch cũng phát triển rất tươi tốt
Nên tháng trước lúc xin phân hóa học về, mọi người trong đội còn bón thêm phân hóa học này cho lúa mạch
Ông đội trưởng còn cảm thấy sản lượng chỗ lúa mạch trồng trên cánh đồng đó có thể lên tới 500 cân mỗi mẫu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông ấy đi thăm chỗ lúa mạch đó, chúng thật sự rất mẩy
Sản lượng 500 cân trên mỗi mẫu vẫn tương đối bảo thủ, nhưng nó cũng có nghĩa là sản lượng năm nay chắc chắn sẽ cao
Nhưng dù sản lượng cao đến mấy thì thu hoạch được mới là lương thực, còn nếu không thu hoạch được thì tất cả điều đó đều vô nghĩa
Cũng may ông trời không làm ông đội trưởng quá khó xử
Đúng vậy
Sau bảy tám ngày mưa liên tục, bầu trời lập tức trở nên trong xanh
Lần này nói là bầu trời trong xanh cũng không quá mức chút nào
Mặt trời trực tiếp chiếu sáng chói chang trên bầu trời
Mà mấy ngày nay, cỏ dại cũng mọc lên rất nhiều trên đồng ruộng
Do vậy tất cả mọi người đều coi vấn đề làm cỏ là việc quan trọng nhất
Trong khi các đồng chí nữ đi làm cỏ thì nhóm đàn ông bắt đầu đi chọn phân bón và tiếp tục bón thúc
Tất cả cây trồng và hoa màu đều phụ thuộc vào phân bón
Có thể thiếu bất cứ thứ gì chỉ duy nhất không thể thiếu được phân bón
Nếu không hoa màu sẽ không phát triển tốt
Chính vì nguyên nhân như vậy nên khi Chu Dã tan làm cũng không dám bước vào nhà
Anh bảo mợ út lấy cho anh quần áo với xà phòng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau đó, anh đi ra sông tắm rửa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc anh đến đó thì thấy nhóm người Lý Thái Sơn và Lý Phong Thu đang đứng nghe Vương Nhị Anh khoác lác
“Anh Dã!” Lý Thái Sơn vội vàng chạy đến đón
Chu Dã cũng lập tức cởi quần áo và xuống nước, rồi nhìn Vương Nhị Anh, nói: “Nhị Anh, dạo này anh đi hưởng phúc ở chỗ nào vậy
Ngày thường đều không thể gặp anh chút nào.”
Vương Nhị Anh cười ha hả: “Anh Dã
Đấy là lời anh nói nhé
Nếu tôi có thể hưởng phúc thì sao lại không đưa mọi người đi cùng chứ
Tôi vẫn như trước đây thôi.”
Khi nói những lời này, trên khuôn mặt của anh ta vô cùng hớn hở
Lý Thái Sơn bĩu môi, đang muốn nói mấy câu mỉa mai thì nghe Vương Nhị Anh tuyên bố một chuyện: “Tôi sắp kết hôn và sống cùng với quả phụ Dương!”
Chu Dã với nhóm người Lý Thái Sơn hơi sửng sốt một chút
Nhưng Trương Mã Tử đã bật cười lớn: “Vương Nhị Anh, anh nói đùa phải không
Anh muốn kết hôn và sống với quả phụ Dương ư?”
“Ai nói với anh đây là chuyện đùa
Tôi rất nghiêm túc!” Vương Nhị Anh bất mãn nói
Trương Mã Tử lập tức cười ha ha, nói: “Vậy quan hệ của chúng tôi thì là gì
Anh nên biết rằng tôi rất thường xuyên đến thăm chiếc giường đất đó và nó suýt chút nữa đã bị sụp xuống khi tôi còn chưa kịp lăn lộn
Ha ha ha.”
Chu Dã chỉ cảm thấy rát tai, không muốn ở đây nghe nên anh trực tiếp lao xuống nước và bơi ra ngoài
Cố Quảng Thu cũng không muốn nghe điều này nên anh ấy và anh cùng nhau bơi ra ngoài
Nhưng nhóm người Lý Thái Sơn và Trương Đại Căn thì lại tò mò nên tiếp tục nghe
Chu Dã không nghe Vương Nhị Anh nói nữa
Tắm rửa xong, trên đường về nhà anh nghe Lý Thái Sơn nói: “Thế mà anh ta thật sự muốn sống với quả phụ Dương
Vậy không phải anh ta sẽ thành con rùa đen hay sao
Có ngày nào mà mấy người như anh tư Trần và Trương Mã Tử không ghé qua cái giường đất của quả phụ Dương chứ?”
“Đây là chuyện nhà người ta, họ thích như thế nào là tùy họ.” Chu Dã rất bình tĩnh: “Hơn nữa, loại người như Vương Nhị Anh, ngoại trừ quả phụ Dương bằng lòng sống cùng anh ta ra thì sẽ không có người phụ nữ nào khác muốn
Đây gọi là nồi nào úp vung nấy.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.