Thập Niên 70: Cuộc Sống Hoàn Mỹ Của Nữ Phụ Thanh Niên Tri Thức

Chương 29: - Vừa Là Hạnh Phúc, Cũng Là Gánh Nặng







Cuối cùng tất cả cũng được chia lương thực xong
Chu Dã lập tức đi tới chỗ đội trưởng để mua lương thực
Ông đội trưởng hỏi anh muốn mua nhiều hay ít
Chu Dã muốn mua một trăm cân ngô
Ở đây bọn họ bán 9xu một cân ngô, nên một trăm cân ở đây là chín đồng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngoài ra, anh còn muốn mua hai mươi cân đậu nành
Đậu nành có giá khá đắt, 15 xu một cân, hai mươi cân là 3 đồng
Ngoài ra còn có gạo kê, đậu phộng và các loại lương thực khác, Chu Dã đều lấy một ít
Nhưng mà loại mà Chu Dã muốn mua nhất vẫn là khoai tây và khoai lang
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khoai tây giá bốn xu một cân, anh lấy 200 cân
Khoai lang thì rẻ nhất, hơn một xu một cân, anh lấy 300 cân
Mua nhiều đồ như thế này nên Chu Dã đã tốn gần 25 đồng
Đừng nhìn thấy anh mua nhiều như vậy, nhưng mấy thứ này muốn ăn thì phải chờ đến lúc chia lương thực của vụ hè năm sau mới được
Các đội viên chưa đi, nghe thấy ông đội trưởng tính toán thì không nói thành lời, 25 đồng mà nói trả là trả
Ông đội trưởng nhìn Chu Dã nói: “Hiện tại, cậu đã là người có vợ con, không giống lúc chỉ cần một mình no là cả nhà không lo nữa
Nếu cậu không nghiêm chỉnh hơn thì sau sẽ không nuôi được vợ con đâu.”
“Lời của đội trưởng nói thì tôi đều hiểu
Sang năm bắt đầu vụ mùa thì nhất định tôi sẽ đi làm việc chăm chỉ!” Chu Dã không nói hai lời
Lão đội trưởng hừ một tiếng: “Năm ngoái, năm kia cậu cũng nói với tôi như vậy
Nhưng mà bây giờ cậu sắp làm cha thì cậu tự mình làm đi
Tôi đoán rằng nhân sâm và linh chi trong núi cũng không còn nhiều nữa!” Nói xong, ông ta còn liếc mắt nhìn tên nhóc này một cái
Chu Dã cười hì hì: “Tôi biết tồi, sang năm tôi sẽ làm việc thật chăm chỉ.”
Một tay giao tiền một tay giao lương
Chu Dã xách lương thực lên, cùng với Lý Phong Thu cả hai người bọn họ cùng nhau mang lương thực về nhà
Việc mua lương thực từ trong đội cũng có lợi, giá rẻ là cái thứ nhất, còn không cần phiếu, hơn nữa cũng chỉ giới hạn bán cho đội viên trong đại đội
Hơn nữa là tuyệt đối không phép bán ra bên ngoài, nếu không thì chính là đầu cơ trục lợi
Chu Dã cũng không nghĩ tới việc mang lương thực đi bán
Chưa nói tới việc lương thực rất nặng, mấu chốt là đạo lý thỏ khôn không ăn cỏ gần hang
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Chu Dã, sang năm anh phải làm việc thật chăm chỉ đấy
Nếu không sau này anh sẽ thấy cuộc sống hàng ngày khó khăn đến mức nào
Mỗi ngày thức dậy là hai đứa con nhà tôi đều mở miệng kêu khóc, anh không biết sầu người nhiều như thế nào đâu.” Trên đường đi Lý Phong Thu nói với anh
“Tôi biết
Con trai mới lớn ăn nghèo cha già là hạnh phúc cũng là gánh nặng.” Chu Dã nói, anh suy nghĩ mùa đông đến rồi anh có thể nhân lúc mùa đông để kiếm nhiều tiền hơn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.