Thập Niên 70: Cuộc Sống Hoàn Mỹ Của Nữ Phụ Thanh Niên Tri Thức

Chương 41: - Được Mấy Công Điểm







Bạch Nguyệt Quý gật đầu, đáp: “Đúng là tốn không ít, nhưng cũng không có cách nào
Em không làm việc, anh ấy cũng chỉ làm vài việc qua loa, không mua thì phải ngáp gió Tây Bắc rồi.”
“Em khuyên Chu Dã, nếu chỉ ngồi ăn thì núi cũng lở
Đồ tốt trên núi liệu có thể gặp được hàng năm hay không
Dù có bán được chút tiền cũng không thể chịu nổi đà này, người khác chia tiền thì các em xài tiền
Ngày này qua ngày khác không phải là chuyện một sớm một chiều, phải nghĩ nhiều cho sau này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Em cũng sắp sinh con rồi, mà không phải chỉ sinh một đứa, sau này còn phải sinh nữa
Em xem nhà chị, chỉ có hai thằng con trai mà chị đã thấy áp lực trên vai không nhỏ, mỗi ngày hai cái miệng ầm ĩ đòi ăn, bao nhiêu cũng không đủ cho tụi nó ăn
Bây giờ tụi nó còn nhỏ, sau này lớn lên thì sao
Như nhà anh cả chị, ba thằng con trai, ăn xong chưa được bao lâu lại kêu đói, giống như cái hố sâu không đáy.”
Năm nay gia đình chị Lý và Lý Phong Thu chỉ được chia hơn hai mươi đồng
Chị Lý đã cất giữ hết số tiền đó, vì chi phí sinh hoạt năm sau đều ở đây, từng đồng một đều được tính toán cẩn thận
Đương nhiên Bạch Nguyệt Quý nghe rất lọt tai, chị ấy cũng là thật lòng mới có thể nói những chuyện kinh nghiệm sống này với cô
Cô cười nói: “Em đã nói với anh ấy rằng năm sau anh ấy phải ra đồng làm việc để kiếm công điểm
Nếu không em và con sẽ không sống cùng anh ấy nữa.”
“Em cũng không cần phải nói những lời như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chu Dã còn trẻ, sức khỏe cũng tốt
Chỉ cần cậu ấy làm việc chăm chỉ thì không sợ không nuôi nổi em và con.” Chị Lý cười
Bạch Nguyệt Quý hỏi: “Em nghe Chu Dã nói, năm nay đội sẽ nuôi lợn?”
“Ừ, đã bế về rồi, năm con
Trước đây thật là không dám nghĩ tới, hai năm nay chúng ta thu hoạch tốt, đội trưởng đã quyết định như vậy!” Chị Lý rất vui khi nói về điều này, chị ấy cũng cảm thấy vinh dự: “Đại đội có điều kiện nuôi lợn cũng không nhiều
Ở quê chị không có khả năng này
Còn những đại đội xung quanh, chị biết chỉ có hai đội nuôi, năm nay tính cả chúng ta thì có lẽ có ba đội.”
“Phải nuôi bao lâu thì mới xuất chuồng được?”
Chị Lý cũng không có kinh nghiệm về chuyện này nên đáp: “Chị nghe nói nếu nhanh thì sang năm vào thời điểm này là được rồi
Nhưng phải có đủ thức ăn mới được
À, năm sau em có thể đi nhổ cỏ cho lợn.”
“Được mấy công điểm?” Bạch Nguyệt Quý hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Hai.” Chị Lý nói: “Công việc này nhẹ nhàng, chỉ dành cho người già và trẻ em
Em đang mang thai không tiện làm việc khác, nhưng nhổ cỏ cho lợn thì được
Sau này sinh con rồi cũng có thể vừa chăm con vừa nhổ cỏ cho lợn để kiếm thêm thu nhập trang trải chi tiêu gia đình.”
Sống độc lập cũng có điểm không tốt, không có người giúp đỡ, việc gì cũng phải do hai vợ chồng tự làm, con cái phải tự chăm sóc, như vậy sẽ thiếu đi một lao động
Bạch Nguyệt Quý gật đầu, hai công điểm chắc chắn là không nhiều, nhưng để trang trải chi tiêu gia đình thì vẫn ổn
Chưng 17: Đặng Tường Kiệt
Chị Lý ở lại khoảng một tiếng thì về
Bạch Nguyệt Quý đưa cho chị ấy mấy hạt dẻ và quả chà là mà cô hái được: “Không phải cho chị đâu, là cho Mãn Thương và Mãn Khố ăn.”
“Cho tụi nó ăn làm gì, hai thằng nhóc thối đó.” Chị Lý cười nhưng cũng không từ chối
Sau khi Chị Lý đi rồi, Bạch Nguyệt Quý ngâm bột ngô, tối nay sẽ nấu cháo bột ngô

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.