Thập Niên 70: Cuộc Sống Hoàn Mỹ Của Nữ Phụ Thanh Niên Tri Thức

Chương 470: - Tới Thủ Đô 2







Ôi trời ơi, mẹ Đại Ni cũng không dám tưởng tượng đến cảnh có một ngày con gái mình có thể được đi đến nơi như là thủ đô, thật sự là chỉ cần nghĩ thôi đã thấy kích động rồi
Cho dù có không bao con gái ăn ở thì chị ấy cũng đã rất vui rồi, thật đấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mẹ của Đại Ni rất vui, Lý Đại Ni cũng rất vui, phải nói là vui mừng khôn xiết
Người trong thôn biết Bạch Nguyệt Quý còn muốn đưa Lý Đại Ni đi theo hỗ trợ thì đều cực kỳ hâm mộ Lý Đại Ni
Đặc biệt là chị dâu cả Chu, ở trong nhà trực tiếp mắng chửi Chu Đại Nha, nói rằng cô bé không tiền đồ không biết làm việc, giống y như cha của cô bé, thật sự là một kẻ bất tài, nếu không hiện giờ người được đi thủ đô đã chính là cô bé rồi còn gì
Món hời lớn như vậy mà lại để cho Lý Đại Ni cuỗm mất, đây chính là cháu gái ruột cơ mà
Vì chuyện này mà Chu Đại Nha đã khóc lóc chạy đến hỏi mợ út, cô bé không dám đi hỏi Chu Dã và Bạch Nguyệt Quý
Mợ út nói: “Đại Ni qua theo là để giúp làm việc nhà, trong nhà ngoài ngõ đều phải lo liệu hỗ trợ, rất là mệt mỏi, cháu không làm được đâu.”
Kỳ thật ngay từ đầu vừa nghe nói muốn bảo Lý Đại Ni đi cùng, mợ út cũng định phản đối, nhưng vợ cháu ngoại phải đi học, sau khi đến đó, cháu ngoại cũng phải thừng xuyên ra ngoài đi tìm xem có việc gì để làm hay không, đến lúc đó mọi việc nhà đều đổ cả lên người bà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dù bà có lòng nhưng lại không có sức, vì đã ngoài năm mươi rồi, trước kia bà làm nhiều việc nhà nông nên đúng là eo lưng không được tốt lắm
Cháu ngoại và vợ cháu ngoại cũng không muốn dồn tất cả việc nhà lên đầu bà, cho nên mới tìm Lý Đại Ni
Nếu là người khác thì có lẽ mợ út sẽ không đồng ý, nhưng Lý Đại Ni thật sự rất tốt
Trước kia một tháng trả một đồng, cô bé đã giặt tất cả quần áo lớn nhỏ của cả nhà một cách vô cùng sạch sẽ, mợ út cũng không giặt sạch được như vậy, thỉnh thoảng nhìn thấy sân vườn bẩn thì cô bé còn hỗ trợ quét tước
Cho nên có đôi khi nhìn thấy Bạch Nguyệt Quý cho cô bé kẹo sữa hoặc là pha cho cô bé một chén sữa mạch nha uống, bà cũng không nói gì cả
Còn một điều nữa chính là tính tình của Lý Đại Ni, không huênh hoang không lắm lời, là một cô bé rất thành thật và nghiêm túc
Thật sự là rất tốt, cho nên họ mới dẫn đi theo cùng
Có cô bé hỗ trợ làm việc nhà trông trẻ, áp lực của bà sẽ giảm đi rất nhiều, rốt cuộc một cô gái trẻ hoàn toàn có thể đảm nhiệm được hầu hết việc nhà
Nhưng đưa Chu Đại Nha đi theo ư
Thế thì làm sao mà được
Chu Đại Nha khóc lóc trở về
Vào ngày mười hai tháng Giêng, cả nhà sáu người Chu Dã và Bạch Nguyệt Quý liền đưa mợ út và Lý Đại Ni, cùng bước lên xe lửa đi thủ đô
Tiễn cả nhà anh Dã lên xe lửa, nhìn xe lửa xình xịch chạy đi xa, lúc này Lý Thái Sơn mới trở về cùng Cố Quảng Thu
Đương nhiên còn có những người khác tới tiễn, nhưng bọn họ chỉ đi đến huyện thành là trở về, chỉ có Lý Thái Sơn và Cố Quảng Thu là đưa đến trạm xe lửa thành phố, rốt cuộc gia đình Chu Dã đã mang theo không ít đồ đạc, đương nhiên bọn họ phải đi giúp đỡ
Trên đường trở về, cảm xúc của Lý Thái Sơn có hơi hạ xuống: “Anh nói xem sau này chúng ta có còn gặp lại anh Dã nữa hay không?”
Cố Quảng Thu cũng có chút luyến tiếc em họ nhà mình, cả mẹ của anh ấy nữa
Nhưng muốn đi học đại học thì không phải là anh không có cách nào khác hay sao, nên anh liền ra dấu rằng rồi họ sẽ trở về thôi
“Cho dù có trở về, chỉ sợ cũng không ở mấy ngày là đã đi rồi.” Lý Thái Sơn nói
Cố Quảng Thu không nói gì, em họ đi theo vợ ra ngoài, về sau chắc chắn sẽ an cư lạc nghiệp ở bên ngoài
Lý Thái Sơn nói: “Anh nói xem sau này chúng ta có cơ hội cũng đi lên thủ đô hay không?”
Cố Quảng Thu có chút kinh ngạc, chợt lắc đầu
Anh ấy lắc đầu không phải là không muốn đi, nếu có thể thì Cố Quảng Thu cũng muốn đi, vì mẹ anh ấy cũng đi thủ đô mà
Nhưng đi rồi thì có thể làm gì ở đó
Chẳng thể làm gì được
Nếu đi đến đó ăn không ngồi rồi thì thật sự là không cần thiết, còn không bằng ở trong thôn làm việc nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi về nhà, tinh thần Lý Thái Sơn cũng bị sa sút mất vài ngày, anh Dã của anh ta vừa đi, anh ta ăn cơm cũng mất ngon, thật sự là chẳng thấy có gì thú vị cả
Kim Tiểu Linh an ủi anh ta: “Về sau nếu có cơ hội, chúng ta cũng đến đó.”
Vốn dĩ cô ấy chỉ định nói thế để cô vũ mà thôi, nhưng Lý Thái Sơn nghe được lời này thì lại như sống lại: “Đúng vậy, em nói không sai, hiện tại kỳ thi đại học đã được khôi phục, về sau không chừng lại những ngày tháng khác xưa, chưa chắc chúng ta đã không có cơ hội đi thủ đô!”
Kim Tiểu Linh hoảng sợ, nhưng mắt thấy anh ta đã trở nên hào hứng thì cô ấy không dám dội nước lạnh, chỉ uyển chuyển nói: “Đến lúc đó mà đi thật thì làm nghề gì để sống?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.