Thập Niên 70: Cuộc Sống Hoàn Mỹ Của Nữ Phụ Thanh Niên Tri Thức

Chương 472: - Có Giá Tới Vậy Ư?







Lý Đại Ni rất vui khi thấy đồ ăn mang từ quán ăn về, đây là lần đầu tiên trong đời cô bé được ăn cơm hàng
Hiện tại, Lý Đại Ni sống chung với gia đình họ nên những thói quen sinh hoạt cũng cần phải từ từ sửa lại, vì mọi người sẽ ngồi ăn cơm chung với nhau nên Bạch Nguyệt Quý cần dạy lại cho Lý Đại Ni về vấn đề vệ sinh cá nhân
Lý Đại Ni rất nghe lời, nghiêm túc vâng dạ
Chu Dã có dự định sẽ cho Đâu Đâu và Đô Đô tách ra ngủ riêng, có điều hiện tại họ vừa mới tới đây nên tạm thời chưa tách, sợ bọn trẻ không quen, đợi một thời gian nữa anh sẽ nói sau
Hiện tại, bọn trẻ vẫn ngủ cùng vợ chồng anh, dù sao giường cũng đủ rộng
“Mợ út, có phải mợ có gì muốn nói với con không?” Chu Dã đưa mợ út về phòng nghỉ ngơi, cười hỏi
Đương nhiên là mợ út có điều muốn nói với anh: “Từ ngày mai, chúng ta tự nấu cơm, không đi ăn hàng nữa.”
Bữa cơm hôm nay ăn hết gần hai mươi đồng, bởi vì không chỉ có một con vịt nướng mà còn có mấy món khác nữa
Ôi, thế này đâu phải là đồ ăn, rõ ràng là vàng mà
Chu Dã cười, gật đầu: “Chắc chắn rồi ạ, thỉnh thoảng mới ăn một bữa như bữa nay thôi
Nếu như ngày nào cũng ăn như vậy thì dù có là núi vàng núi bạc cũng sẽ bị chúng ta ăn hết.”
Mợ út lắc đầu: “Thỉnh thoảng cũng khỏi luôn đi, sau này chỉ ăn ở nhà.”
Một bữa cơm hai mươi đồng, nếu như chi tiêu tiết kiệm thì chẳng phải số tiền này ngang với sinh hoạt phí một tháng trời của cả gia đình hay sao
Mợ út đi theo vợ chồng Chu Dã tới thủ đô không chỉ muốn trông con giúp cháu mà còn muốn giúp đỡ đôi vợ chồng trẻ này lo liệu cuộc sống
Hiện tại nơi này không còn là trong thôn nữa
Nếu là ở thôn thì Chu Dã còn có thể đi làm đồng kiếm được công điểm, vào núi đi săn kiếm được tiền
Hiện tại, cháu bà ấy không có thu nhập, tiêu đồng nào là mất đồng ấy
Nói đến đề tài này, đương nhiên Chu Dã phải nói cho mợ út biết một chút về tình hình vốn liếng của anh
“Mợ út, mợ có biết hiện tại vợ chồng cháu có bao nhiêu vốn không?”
Mợ út nói: “Có bao nhiêu vốn cũng vậy thôi, nhất định phải chi tiêu tiết kiệm
Sau này, chúng ta phải sống ở đây mà.”
Chu Dã không trách mợ út lại có thái độ như vậy
Bởi tất cả đều là vì tốt cho gia đình nhỏ của anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Họ sẽ không chỉ sống ở đây ngày một ngày hai
Ăn một bữa cơm hết hai mươi đồng, thực ra ngay cả Chu Dã cũng thấy đắt chứ nói gì mợ út
Chỉ có điều, Chu Dã cũng không muốn sau khi tới thủ đô, gia đình lại phải sống túng quẫn như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không nói tới chuyện gia đình anh vốn đã tiết kiệm được hơn ba ngàn đồng, lần này đi thủ đô, anh còn kiếm được một ngàn tám trăm đồng từ chỗ ba mối bỏ hàng của anh
Trong đó, một mối là hai anh em hùn nhau đưa cho anh gần chín trăm đồng
Một mối khác thì một mình người đó đưa cho anh chín trăm
Sau đó, anh dẫn bọn họ tới chỗ mối nhập hàng để sau này bọn họ tự tới đó nhập hàng về
Ban đầu Chu Dã ra giá một ngàn đồng nhưng thực ra mức giá thấp nhất mà anh có thể chấp nhận được là tám trăm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có điều, vì mối nhập hàng của anh thực sự đáng giá nên cuối cùng chốt lại ở giá chín trăm
Dẫu giá cao như vậy nhưng chỉ cần ba người này làm ăn ngon ngẻ thì chưa đầy nửa năm là sẽ hoàn vốn
Bởi suy cho cùng thì bớt đi một tay trung gian ăn chênh lệch như anh, bọn họ sẽ kiếm được toàn bộ khoản tiền lời
Ngoài ra, Chu Dã còn mang theo toàn bộ đồ giấu trong vại nước chôn ở sân sau theo, những đồ đó đáng giá bao nhiêu tiền chứ
Ngoài ra còn có tiền thưởng mà công xã, huyện, thành phố, tỉnh thưởng cho vợ anh được khoảng ba trăm đồng nữa
Cộng hết những khoản thu nhập này lại thì dù đã trả tiền nhà và tiền mua sắm đồ dùng trong nhà xong, nhà anh vẫn còn hơn năm ngàn tiền tiết kiệm
Anh cũng biết chắc chắn ở thủ đô sẽ có nhiều người giàu có nhưng dù có vậy đi chăng nữa thì một gia đình có năm ngàn đồng tiền tiết kiệm cũng là khá ổn rồi
Dù sao thì hiện tại khoảng cách giàu nghèo cũng không lớn lắm, dù có nhiều tiền thì người ta cũng không dám phô trương
Đương nhiên Chu Dã không nói cho mợ út biết nhà anh có nhiều tiền tiết kiệm như vậy, không phải vì không tin mợ út mà là vì không thể tiết lộ chuyện làm ăn trước đây kẻo làm bà ấy sợ
Mợ út vẫn luôn cho rằng anh chỉ đi mua một ít đồ ngon về ăn mà thôi
Có điều, chuyện công thức sản xuất đá lạnh của vợ anh bán được năm trăm đồng thì có thể kể
Lần này vợ anh thi được thành tích tốt, được thưởng khoảng ba trăm đồng cũng là chuyện mợ út đã biết rồi
Còn cả số đồng tiền cổ có in hình Viên Thế Khải và những thỏi vàng nhỏ hình cá chép một, hai lượng để dành chưa bán thành tiền kia nữa
Mợ út rất ngạc nhiên khi biết chuyện công thức làm đá lạnh bán được những năm trăm đồng: “Có giá tới vậy ư?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.