Thập Niên 70: Cuộc Sống Hoàn Mỹ Của Nữ Phụ Thanh Niên Tri Thức

Chương 473: - Tích Góp Của Cả Gia Đình







“Đúng vậy đấy ạ.” Chu Dã gật đầu: “Toàn bộ tiền này cháu đều để dành lại, còn cả tiền nhuận bút của vợ cháu nữa, trừ đi chi phí sinh hoạt hằng ngày, mấy năm nay bọn cháu cũng tích cóp được một chút
Cho nên mợ út à, cái gì đáng tiêu thì vẫn phải tiêu, sinh hoạt phí một tháng ấn định là bốn mươi đồng đi ạ, đừng tiêu dè xẻn quá.”
Vì hiện tại đến mua một cây hành thôi cũng phải mất tiền nên chắc chắn sinh hoạt phí sẽ cao hơn so với lúc ở quê nhà
“Chuyện này không cần cháu phải nhọc lòng, mợ sẽ lo liệu ổn thỏa
Sáng mai, mợ sẽ ra chợ khảo giá xem thế nào, cháu cứ để mợ lo.”
Một tháng tốn bốn mươi đồng, thêm tiền lương của Đại Ni nữa là năm mươi đồng, một năm là sáu trăm đồng
Mặc dù mợ út biết cháu mình dành dụm được khá nhiều tiền nhưng dẫu vậy, trong tình huống không có thu nhập, tiền để dành cũng chẳng đủ tiêu hai, ba năm nên bà ấy cần phải tính toán cẩn thận, xem thử xem có thể giới hạn chi tiêu trong khoảng hai mươi đồng, cùng lắm là hai lăm đồng được không
Chu Dã cười: “Được, vậy mợ út cứ sắp xếp đi nhưng mợ cũng đừng lo lắng quá, vợ cháu nói là sẽ tiếp tục viết báo, sau này cháu cũng sẽ đi loanh quanh xem thử, chúng cháu sẽ nghĩ cách kiếm tiền.”
“Vậy cháu đi loanh quanh xem thử xem sao nhé, dù sao cũng phải ráng gánh vác gia đình chứ đâu thể để vợ cháu mệt mỏi quá được, vừa phải đi học vừa phải viết báo, lao lực lắm.” Mợ út nói
“Đương nhiên rồi ạ, cháu đâu thể ăn cơm mềm của vợ cháu được.”
“Cháu ăn còn ít hay sao.” Mợ út cười, lườm anh một cái
Chu Dã cười toét miệng: “Biết làm sao được ạ, ai bảo dạ dày cháu yếu, chỉ hợp ăn mỗi cơm mềm thôi.”
Hai người nói chuyện một lát, cuối cùng mợ út nói: “Thôi, cháu cũng mệt rồi, mau về đi nghỉ đi.”
Chu Dã thò tay vào trong chăn kiểm tra, vì có mang bình sưởi theo nên giờ có thể lấy ra dùng, chăn vẫn đủ ấm, không có gì phải lo lắng
Anh bảo mợ út đi ngủ, còn anh thì về lại phòng mình
Bạch Nguyệt Quý vừa mới dỗ cho mấy anh em Đâu Đâu đi ngủ
Bốn anh em không hề bị lạ lẫm khi tới Bắc Kinh, sau khi tới nơi ở mới, đứa nào đứa nấy đều nhảy nhót tưng bừng, hết sức hào hứng
Nhất là bữa vịt nướng tối nay, mấy anh em ăn uống vui vẻ, trước khi ngủ còn nói sau này muốn ăn tiếp
“Có phải mợ út lo chúng ta tiêu hoang không?” Thấy Chu Dã quay về, Bạch Nguyệt Quý cười hỏi
Lúc ăn cơm, mợ út có vẻ không nuốt trôi cơm, chắc là vì quá đắt, Bạch Nguyệt Quý có thể thấu hiểu suy nghĩ của bà ấy
Bởi vì với mức sinh hoạt phí hiện thời thì một bữa cơm hai mươi đồng đúng là xa xỉ
Chu Dã cười, gật đầu: “Mợ út nói bao giờ em đi học thì anh đi ra ngoài tìm việc, không thể dồn hết áp lực nuôi gia đình lên người em, làm em mệt mỏi.”
“Ngoại trừ đi học, em sẽ vẫn tiếp tục viết báo, không có vấn đề gì đâu.” Cô vẫn luôn coi viết báo là một công việc của mình
Hơn nữa, cô nói vậy cũng là vì muốn trấn an anh, không muốn anh cảm thấy quá áp lực, bởi vì gia đình này còn có cô san sẻ gánh nặng với anh, anh cứ làm quen với thủ đô đi đã rồi tính tiếp
Đương nhiên Chu Dã hiểu ý vợ, chắc chắn anh sẽ không để vợ phải gánh vác toàn bộ áp lực nuôi gia đình, nếu không thì sao anh đáng mặt đàn ông được chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng anh lại rất thích thái độ này của vợ
Mà thích thì không thể chỉ nói miệng được, phải đích thân thể nghiệm mới được
Bạch Nguyệt Quý vốn còn lo mình bị lạ giường hoặc không quen, không ngờ cuối cùng tại gã đàn ông cẩu thả này quá nỗ lực mà cô đã đánh một giấc thật ngon lành, dù ngoài trời có sét đánh chắc cô cũng không biết gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một đêm ngon giấc
Hôm sau, mới sáng ra, mợ út đã dẫn Lý Đại Ni đi chợ
Chỗ ở mà Chu Dã và Bạch Nguyệt Quý chọn rất đẹp, đi ra ngoài chỉ cần nhắm thẳng về hướng đông đi mười lăm phút là tới chợ
Mợ út thở phào nhẹ nhõm khi thấy đồ ăn ở chợ không rẻ nhưng vẫn nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được, không đắt như tiệm cơm hôm qua
Chợ này chỉ họp vào buổi sáng nên phải mua thức ăn luôn cho cả ngày
Tạm thời không cần phải mua bột mì vì đã mang từ thôn tới
Bởi vậy mới có câu ăn mày dọn nhà, hành lý nhiều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
May nhờ có Chu Dã quen làm ruộng nên sức khỏe dẻo dai, nếu không thì đúng là mệt chết người
Không bàn đến những chuyện này thì sáng nay mợ út và Lý Đại Ni mua được năm, sáu cây cải thảo, bảy, tám củ cải trắng, khoai tây và cá ướp đá
Mợ út muốn mua trứng gà và thịt nhưng không mua được vì muốn mua những thứ này phải dùng tem phiếu, không có tem phiếu không mua nổi
Mua đồ xong, mợ út đi dạo thêm một vòng, xem hết bảy, tám phần mười cả khu chợ rồi mới dẫn Lý Đại Ni về nhà
Ở trong ngõ, mợ út gặp một bà cụ khác
Bà ấy bèn bảo Lý Đại Ni về nhà nấu bữa sáng trước, còn bà ấy thì đứng nói chuyện với bà cụ kia
Bà cụ kia cũng rất tò mò về gia đình mới chuyển đến nên vui vẻ trò chuyện với mợ út
Tới khi Chu Dã, Bạch Nguyệt Quý và bốn anh em Đâu Đâu thức dậy thì mợ út đã biết hết ngõ này có bao nhiêu nhà, nhà nào họ gì, bao nhiêu người, thậm chí đi làm ở đâu cũng đều đã được mợ út hỏi thăm kĩ càng
Bạch Nguyệt Quý: “...”
Chu Dã lại không hề cảm thấy ngạc nhiên chút nào, bởi vì về mặt này thì trình độ của anh cũng rất giống mợ út, lúc tới đây thuê nhà, anh đã nói chuyện với chủ thuê nhà rồi
Chu Dã vừa ăn màn thầu trộn bột đậu vừa nói: “Mợ út, nếu mợ có thời gian thì cứ ra ngoài nói chuyện với người ta, đừng ở trong nhà làm gì cho buồn bực, điều kiện nhà mình ở thủ đô cũng được liệt vào diện đàng hoàng, không lo bị người khác xem thường.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.