Thập Niên 70: Cuộc Sống Hoàn Mỹ Của Nữ Phụ Thanh Niên Tri Thức

Chương 480: - Có Mệt Hay Không?







Bởi vì có Bạch Nguyệt Quý nhắc nhở, Chu Dã cũng chú ý đến đứa bé thứ ba nhiều hơn một chút
Anh để cho thằng bé cưỡi lên cổ thật cao và để thằng bé vui vẻ hơn
Cũng chỉ có lúc cười lên thì đứa thứ ba nhà anh mới có dáng vẻ của một đứa trẻ con
Điều này khiến Chu Dã dở khóc dở cười
Nhưng tính cách của trẻ con sinh ra đã như vậy, người lớn thật sự không cần lo lắng nhiều
Người lớn chỉ cần làm tốt việc của mình, làm tấm gương cho lũ trẻ noi theo và là người chỉ đường hợp lý cho chúng là được
Sau này, đứa trẻ phải tự bước đi trên chính đôi chân của mình
Thằng bé sẽ gặp những người và những chuyện khác với ba mẹ của mình, cho nên không thể yêu cầu bọn chúng làm việc gì cũng phải tuân theo những tiêu chuẩn của mình được
Bạch Nguyệt Quý dành hai ngày thứ bảy và chủ nhật để cho bản thân nghỉ ngơi
Cô không đi đến trường, hoàn cảnh của cô cũng đã nói với giáo viên hướng dẫn trước đó
Giáo viên hướng dẫn cũng không khuyến khích cô làm việc này vì dù sao cô cũng rất vất vả để thi vào đại học nên cũng mong muốn cô toàn tâm toàn ý chú tâm vào học hành
Nhưng Bạch Nguyệt Quý vẫn kiên trì, giáo viên hướng dẫn cũng không nói gì và chỉ yêu cầu cô không được thụt lùi kiến thức, rồi không nói gì nữa
Dù sao cô cũng là người trưởng thành rồi, trong lòng đều biết rõ nên không cần người khác thuyết phục như thế nào
Và điều đó cũng có thể dễ dàng hiểu được vì cô có bốn đứa con
Đứa lớn nhất chỉ mới 4 tuổi còn hai đứa bé chỉ mới hơn hai tuổi
Được nghỉ hai ngày, Bạch Nguyệt Quý với Chu Dã lập tức đưa bọn nhỏ đi tham quan du lịch
Mợ út và Lý Đại Ni cũng đi cùng họ
Hiện tại, bên trong ngõ nhỏ cũng đã quen thuộc nên họ chỉ cần khóa cửa kỹ càng và có thêm Sư Tử trông nhà nữa là được
Vì được cùng ba mẹ đi ra ngoài chơi, Đâu Đâu, Đô Đô, đứa bé thứ ba và thứ tư vô cùng hào hứng, thậm chí còn chụp ảnh làm kỷ niệm
Mơ út cảm thấy chi tiêu có hơi nhiều, nhưng bà ấy cũng không nói gì vì bà ấy nhìn thấy bọn nhỏ thật sự rất vui vẻ
Hai ngày trôi qua trong chớp mắt
Sáng sớm thứ hai Bạch Nguyệt Quý ăn cơm sáng xong thì lập tức đi học
Từ nay trở đi, cô sẽ ở ký túc xá nghỉ ngơi buổi trưa, nhưng buổi tối thì sẽ trở về nhà
Hôm nay khi nhìn thấy mẹ trở về, anh em Đâu Đâu đều rất ngạc nhiên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Sau này, buổi sáng mẹ đi học, buổi tối sẽ về với các con nên các con không cần quá nhớ mẹ nữa”
Bạch Nguyệt Quý cười nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đâu Đâu với Đô Đô ngoan ngoãn gật đầu, đứa thứ tư cũng vui vẻ, và tất nhiên đứa thứ ba cũng vậy
Nhưng mà cô nhìn thấy đã 5 giờ rưỡi, không biết Chu Dã đã đi đâu mà bây giờ vẫn chưa về
Khoảng 6 giờ Chu Dã mới trở về và anh mang về một chiếc xe đạp vừa mới làm ra
Vẫn làm theo cách làm chiếc Đại Kim Lộc trước kia
Anh tự mình đi tìm linh kiện và tìm thợ sửa xe để làm ra nó
Giá cả thì đắt hơn so với cái huyện thành mười đồng, nhưng tóm lại là anh đã làm ra chiếc xe đạp Đại Kim Lộc thứ hai
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mấy ngày này anh phải đi bộ
Tuy rằng bên ngoài có xe buýt công cộng nhưng lại tốn tiền
Hiện tại anh lại không có thu nhập nào nên cũng không thể ăn tiêu một cách hoang phí được
Nhưng đi bộ thật sự rất mệt mỏi
Bạch Nguyệt Quý ủng hộ việc mua Đại Kim Lộc về, mợ út cũng không nói gì
Bởi vì nếu cháu ngoại đi ra ngoài tìm việc mà chỉ đi bộ thôi thì thật sự sẽ không đi xa được
Có xe đạp thì đi sẽ nhanh hơn, số tiền này đáng để tiêu
Sau khi có chiếc xe đạp, Chu Dã đã đi khắp nơi
Buổi sáng sau khi ăn xong, anh sẽ đi ra ngoài và thường quay về lúc chiều tối
Khoảng năm ngày, anh sẽ mang một ít đồ dùng về nhà như gạo, mì, thịt và trứng
Nếu so sánh với thức ăn ở quê thì chắc chắn không thể so sánh được
Dù sao ở quê nhà còn có Đại Sơn, Chu Dã chỉ cần vào rừng săn bắt gà rừng và thỏ hoang khi cần thiết
Anh còn có thể đi nhặt trứng gà rừng vì ở trong thôn có thể đổi lấy trứng gà
Mỗi tháng anh đi ra ngoài một chuyến thì sẽ mang về một ít thịt dự trữ
Thức ăn thật sự rất ngon
Nhưng hiện giờ không thể so sánh được
Bởi vì năm ngày mới được ăn một bữa thịt cũng là một việc không dễ dàng gì
Còn trứng gà thì cô cũng không biết Chu Dã mua ở đâu
Mỗi lần anh đều có thể mang một rổ về nhà
Nhìn nhiều như vậy nhưng thật ra lại chỉ đủ ăn
Cứ bôn ba như vậy, chớp mắt một cái họ đã đến thủ đô được khoảng ba tháng
Ban đêm lúc đi ngủ, Bạch Nguyệt Quý đã hỏi anh rằng mấy ngày nay có mệt hay không
Chu Dã khẽ cười: “Anh có mệt gì đâu
Cả ngày anh không làm gì nên chỉ ra ngoài thôi.”
Biết anh không có việc gì làm, nên vợ anh lập tức bảo anh đi học lái xe
Mấy ngày này, ngoài việc đi dạo khắp nơi để làm quen với môi trường ở thủ đô, thời gian còn lại của anh chính là đi học lái xe
Những ngày này cứ thế trôi đi, và đến ngày anh được nhận bằng lái xe
Có lẽ là bởi vì học được kỹ thuật hạng nhất nên dù Chu Dã không tìm được việc làm, nhưng sự tự tin trên khuôn mặt không hề giảm đi chút nào

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.