Thập Niên 70: Cuộc Sống Hoàn Mỹ Của Nữ Phụ Thanh Niên Tri Thức

Chương 486: - Cậu Út Tới Thủ Đô 2







Tất nhiên hai người đánh nhau không thành vì mấy đứa con trai cản lại
Chỉ là mấy đứa con trai cũng tiếc nuối
Có lẽ thật sự không còn hy vọng gì với người thân ở thủ đô này nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tất nhiên, chuyện hai nhà làm ầm ĩ này cũng khiến hàng xóm ăn dưa xem náo nhiệt
Nhưng mà điều khiến mọi người chú ý nhất vẫn là chuyện đi đến thủ đô của cậu út Cố
Nếu cháu ngoại thật sự yêu cầu ông ấy thì tất nhiên ông ấy phải đi, chỉ là không thể đi tay không đến nhà cháu ngoại ở được
Sau khi mang theo đầy đủ giấy tờ, chứng chỉ và gọi điện cho cháu ngoại, ông ấy lập tức đổi hai bao tải lương thực từ đại đội Ngưu Mông và mang hai bao này lên xe lửa
Chỉ cần mua phiếu, cậu út có thể tự mình ngồi xe lửa
Trước kia lúc ông ấy còn trẻ, đã từng đi xe lửa một lần với em rể Chu Tuấn Sinh của mình
Dù đã nhiều năm trôi qua, nhưng cũng không đến mức hai mắt bị bôi đen
Từ nội thành bọn họ đến ga tàu hỏa thủ đô cũng chỉ mất có một ngày mà thôi, rất nhanh chóng
Chu Dã đi xe vận tải của đơn vị tới ga tàu hỏa đón cậu út của anh, cuối cùng còn nhìn thấy thế mà cậu út của anh còn mang theo hai bao lương thực ra ngoài
“Ôi trời, cậu à
Cậu sợ sau khi cậu đến đây sẽ bị chúng cháu bạc đãi cậu sao
Cậu không thấy mệt hả?” Chu Dã vội vàng đi lên đón lấy
Sau khi cậu út Cố nhìn thấy cháu ngoại, tâm tình lập tức thấy thoải mái
Ông ấy cười nói: “Cậu mua cái này trong đại đội của cháu, đều không cần phiếu, giá cũng không đắt
Đều do Quảng Hạ với Quảng Thu đưa cậu lên xe lửa, dọc theo đường đi cậu cũng không mang gì nên cậu không thấy mệt.”
Ông ấy đã mang đến đây như vậy, Chu Dã còn có thể nói gì
Anh tự mình mang lên xe, sau đó cũng đưa cậu út lên xe tải
Đây là lần đầu tiên cậu út Cố được ngồi xe như vậy
Nhìn cháu ngoại vừa lái xe vừa nói chuyện với mình, ông lão cũng cười ha hả
Cuộc sống của cháu ngoại ở bên này chắc chắn là rất tốt
Bởi vậy nên trông anh trắng hơn một chút so với trước kia và dáng vẻ cũng không gầy
Đặc biệt là xe tải lớn như vậy nhưng anh lại lái rất vững chắc
Dáng vẻ rất hăng hái khiến cho người khác nhìn thấy thì đều cảm thấy thoải mái trong lòng
Không bao lâu thì về đến nhà, Chu Dã đỡ cậu út Cố xuống xe, rồi mang hai bao tải lương thực vào nhà
Mợ út đứng chờ ở cửa đã lâu, vừa nhìn thấy hai người họ thì lập tức vui vẻ nói: “Ông già
Ông đến rồi sao?”
“Mợ út
Mợ dẫn cậu út làm quen dần giúp con nhé
Con phải vào xưởng chuyển hàng hóa.” Sau khi Chu Dã mang lương thực vào trong nhà kho, ra ngoài lập tức nói
Mợ út đưa cho anh một chén nước mật ong để anh uống: “Được
Con bận việc của con đi
Trên đường chú ý an toàn nhé.”
Uống xong Chu Dã chào cậu út một tiếng rồi vội vã rời đi
Lúc này cậu út Cố mới có thời gian nhìn cách ăn mặc của mợ út
Ông ấy nhìn vợ mình khi đến thủ đô, tinh thần và diện mạo hoàn toàn khác nhau, nhìn cảm giác trông trẻ hơn vài tuổi, giống như mấy bà già nhỏ bé trong thành
“Ông đang nhìn gì đó?”
“Cuộc sống không tệ nhỉ.” Cậu út Cố nói
“Tất nhiên rồi” Mợ út cười, ngoại trừ việc nhớ quê nhà ra thì những thứ khác bà ấy không có gì phải lo lắng
Cậu út Cố mỉm cười rồi nhìn ra sân, tuy rằng không lớn như sân ở quê nhưng nó cũng không hề nhỏ, ông ấy hỏi mợ út: “Ở đây mỗi tháng phải trả bao nhiêu tiền?”
“Tiền thuê nhà một tháng năm đồng.” Mợ út rót cho chồng một chén nước, cũng là nước mật ong
Mật ong được cháu ngoại mang từ bên ngoài về
Cậu út Cố vừa nghe thấy một tháng phải trả năm đồng thì có chút sửng sốt: “Như thế này cũng quá đắt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ở đây một tháng này chi hết bao nhiêu tiền?”
Thuê nhà một tháng năm đồng, còn tìm cô bé hàng xóm giúp việc một tháng cũng phải trả mười đồng
Vậy còn phí sinh hoạt thì sao
“Chi phí ăn uống và các chi phí khác một tháng tốn khoảng sáu mươi đồng.”
Ban đầu, nếu dựa theo tiêu chuẩn của bà ấy mà nói, thì phí sinh hoạt một tháng có thể khoảng hai mươi lăm đồng
Nhưng về đồ ăn thì chắc chắn sẽ khác rất nhiều, rốt cuộc cứ đếm tổng số người trong nhà này mà xem, chỉ riêng mua lương thực mỗi tháng phải tốn bao nhiêu tiền rồi
Nhưng mà vợ chồng cháu ngoại lại không muốn để bà ấy quá tiết kiệm, cho nên lương thực tự anh mua về, thịt trứng cũng do cháu ngoại mua
Bà ấy đi chợ cũng chỉ mua rau hoặc cá
Nhưng bà ấy cũng hỏi cháu trai mình về giá cả, nên tổng hợp lại mà nói, chi phí sinh hoạt một tháng cũng khoảng hơn bốn mươi đồng tiền
Hơn nữa, còn trả tiền lương cho Lý Đại Ni và học phí nhà trẻ của Đâu Đâu và Đô Đô nữa nên sẽ tốn khoảng sáu mươi đồng
Nhắc tới chi phí trong tháng, cậu út Cố hít hà một hơi: “Một tháng phải tốn nhiều tiền như vậy sao
Tiền lương bao nhiêu
Đủ ăn không?”
Mợ út bảo ông ấy đừng hoảng hốt: “Hiện tại, tiền nhuận bút của Nguyệt Quý một tháng có thể kiếm được bốn năm chục đồng, nhiều lúc còn có thể được nhiều hơn một trăm đồng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thu nhập bình quân một tháng khoảng hơn sáu mươi đồng, chỉ một mình con bé cũng có thể nuôi cả gia đình, còn chưa tính đến lương của Tiểu Dã
Ông đừng thấy hiện tại thằng bé vẫn chỉ là nhân viên thời vụ, nhưng tiền lương cũng được ba mươi đồng đấy.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.