Thập Niên 70: Cuộc Sống Hoàn Mỹ Của Nữ Phụ Thanh Niên Tri Thức

Chương 524: - Không Chuyển Nhà







Nhưng ngôi nhà này thì lại do người chủ nhà muốn bán, nhà cũng hơi đổ nát rồi, những người sống ở đó lúc trước không biết giữ gìn cho nên sau khi mua xong thì phải tìm người sửa chữa lại
Mà thời buổi bây giờ có bao nhiêu gia đình có thể lấy ra nhiều tiền như vậy
Người bán rất khó tìm được người mua
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Và vị trí cũng kém hơn một chút, vì vậy ngay cả khi nó là một căn nhà riêng độc lập thì giá của nó cũng không quá đắt
Tất nhiên, chênh lệch ba trăm đồng không phải là nhiều
Giá này được coi là giá trung bình, đối phương không bán rẻ mà Bạch Nguyệt Quý cũng không ép giá, nhưng cũng không vì mình có tiền mà tùy tiện tiêu phí
Thế là họ thống nhất và thực hiện thỏa thuận giao nhận
Một tay giao tiền một tay giao nhà
Ngôi nhà có sân rộng độc lập này được chuyển sang tên của Bạch Nguyệt Quý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mặc dù đã mua một ngôi nhà có sân rộng độc lập như vậy, nhưng Bạch Nguyệt Quý cũng chưa nghĩ đến việc chuyển qua đó ngay lập tức, bởi vì ngôi nhà mà cô đang sống bây giờ khá tốt
Không chỉ thuận tiện cho việc đi học của cô và các con mà còn thuận tiện cho việc mua sắm đồ sinh hoạt của gia đình cô
Ngoại trừ việc ngôi nhà này không được rộng rãi lắm thì không có gì để chê cả
Hơn nữa ngõ nhỏ cũng rất náo nhiệt
Tới thủ đô hơn một năm, mợ út và bà Thẩm nhà kế bên đã thân với nhau, nên bà ấy có chuyện gì cũng có người để nói, cũng không sợ cô đơn
Cậu út Cố cũng vậy, bây giờ ông ấy sống trong con ngõ nhỏ này rất thoải mái
Ông ấy, ông Thẩm và các ông già gặp nhau ở công viên, họ cùng nhau tập Thái Cực Quyền, chơi cờ
Ngoài ra từ khi bé ba nhận Ngô nhị gia làm con nuôi thì những người hàng xóm cũng không hề gặp mặt anh ta vì anh ta hay gọi xe đến đón bọn nhỏ đi ăn cơm và đi chơi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi biết đó là cha nuôi của bé ba, thái độ của hàng xóm đối với nhà cô lại khách sáo thêm vài phần
Cho nên tổng thể mà nói thì ngôi nhà này vẫn ở khá tốt
Tạm thời cô chưa nghĩ tới chuyện dọn đi
Ngôi nhà mới mua cứ để đó đã
Tuy nhiên, để ăn mừng ngôi nhà thứ hai mà mình, hôm đó Bạch Nguyệt Quý vẫn mua một con vịt quay về nhà ăn
Bọn nhỏ đều vui mừng
Vịt quay là món ăn chúng đặc biệt yêu thích
Nhìn thấy vợ cháu ngoại mang theo túi vịt quay trở về, mợ út bảo Lý Đại Ni nấu bớt đi hai đĩa đồ ăn
Bây giờ cậu út Cố cũng đã quen với đồ ăn trong gia đình rồi
Thật sự là họ đã ăn rất nhiều thứ
Không nói đến cái khác, chỉ riêng mùa hè này thì việc ăn dưa hấu, vải, nhãn cũng chưa từng đứt đoạn
Còn có mùa đông năm trước thì thịt hầm, thịt lợn thịt dê đều được nấu thành các món ăn đa dạng
Hoặc là thịt kho tàu hoặc là hầm
Ông ấy vốn cho rằng thịt kho tàu đã đủ ngon rồi, kết quả hương vị của thịt hầm còn ngon hơn
Rồi còn sườn dê, sau khi hầm xong thì chấm tương, hương vị ngon không thể tả nổi
Hiện tại còn có thêm Ngô nhị gia
Thỉnh thoảng anh ta sẽ cho người đem đến đây những món đồ ăn như hải sâm, bào ngư và cua biển
Một đêm nọ, cậu út Cố thở dài nói với mợ út rằng sau khi đến thủ đô sống với vợ chồng cháu ngoại, cuộc sống của ông ấy đã trở nên no đủ, đầy đủ
Ông ấy được ngắm nhìn danh lam thắng cảnh, ông ấy còn được ăn rất nhiều đồ ăn ngon
Ông ấy bị vợ mình cười nhạo một hồi, tỏ vẻ không phải ông mới đến đây một thời gian ngắn thôi sao
Ông đã đi xem tháp Lôi Phong ở Tây Hồ chưa
Đã ngắm phong cảnh Quế Lâm chưa
Ông đã nhìn thấy vườn Tô Viên chưa
Đã nhìn thấy tượng chiến binh đất nung chưa
Ông ấy chưa từng đến những nơi đó
Cậu út Cố: “…..” Bà vợ này thật sự là ngạo mạn
Tất cả những cảnh vật kia đều là Bạch Nguyệt Quý kể cho mợ út nghe, chờ đến khi bọn nhỏ lớn lên, bọn họ sẽ đi du lịch khi có thời gian rảnh
Mợ út đều nhớ kỹ, vì vậy bà ấy đã nói chuyện này với chồng mình
Cuộc sống vẫn như thường ngày
Vào một ngày, có một người phụ nữ đến tìm Bạch Nguyệt Quý
Bạch Nguyệt Quý nhìn thấy cô ấy là người lạ nên đã hỏi lại rằng có phải cô ấy tìm nhầm người không
Đối phương cũng không định che giấu thân phận của mình: “Tôi là người phụ nữ của Ngô nhị gia, tên là Trần Ngọc
Tôi có thể mời cô uống ly trà không
Qua quán phía trước đi.”
Bởi vì quán trà không quá xa, cũng là nơi Bạch Nguyệt Quý thường đến, cho nên cô mới đi cùng cô ấy đến đó uống ly trà
“Rất vinh hạnh khi được gặp cô.” Sau khi ngồi xuống, Trần Ngọc nói
“Tôi cũng rất vinh hạnh được gặp cô.” Bạch Nguyệt Quý nói, cô cũng nói thẳng vào vấn đề chính: “Hôm nay cô tới tìm tôi có chuyện gì sao
Ngô nhị gia biết cô tới đây không?”
“Nhị gia không biết.” Trần Ngọc có chút xấu hổ
Sắc mặt Bạch Nguyệt Quý không đổi: “Cô tới tìm tôi có chuyện gì?”
“Tôi muốn tới gặp cô
Tôi biết rằng nhị gia nhận Tiểu Bác con trai cô làm con nuôi, nhị gia rất thích nó.”
Bạch Nguyệt Quý uống một ngụm trà và không có biểu cảm gì, chờ cô ấy nói tiếp
Trần Ngọc thấy cô không trả lời, đành tự nói tiếp: “Tôi đã ở cùng với Nhị gia tám năm
Tôi biết trước đây Nhị gia chưa bao giờ thiếu phụ nữ xung quanh
Ngay cả trong quá khứ cũng có vô số phụ nữ muốn bám lấy anh ấy, nhưng chỉ còn tôi là người cuối cùng và luôn ở bên Nhị gia.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.