Thập Niên 70: Cuộc Sống Hoàn Mỹ Của Nữ Phụ Thanh Niên Tri Thức

Chương 616: - Đàn Ông Có Thể Làm Thì Phụ Nữ Cũng Không Kém







Vì còn khá nhiều thời gian nữa mới đến mùng 5 Tết, nghỉ nhiều ngày như vậy cũng đủ rồi
Cơ sở ở miền Nam lớn như vậy, không thể giao cho người ngoài, vẫn phải qua đó xem thử mới được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Thím, năm nay thím và mẹ cháu kiếm được bao nhiêu tiền
Hai bà lão như hai người sẽ không kiếm được nhiều hơn cả thanh niên chúng cháu đấy chứ?” Lý Thái Sơn cười hỏi
Mợ út được chọc cười, đáp: “Thím và mẹ cháu có kiếm được bao nhiêu đâu
Chỉ là kiếm việc để giết thời gian thôi, sao có thể so với mấy người trẻ các cháu được?”
“Chậc, miệng thím cũng kín thật
Giống y như mẹ cháu, không chịu hé một lời.”
Mẹ Thái Sơn cười mắng: “Sao vậy, con còn muốn moi móc chút tiền mua quan tài của mẹ con nữa à?”
“Trời ơi mẹ, mẹ đừng nói thế chứ
Tết nhất rồi, không nên nói những lời như vậy
Mẹ còn sống lâu lắm, mẹ phải sống đến hai trăm tuổi!”
“Thôi đi, hai trăm tuổi, vậy không phải mẹ thành yêu quái à
Mẹ mà sống được đến một trăm tuổi là đã vui lắm rồi.” Mẹ Thái Sơn lườm con trai mình một cái
Mọi người cũng cười vang
“Năm nay đàn ông các cháu đều ra ngoai lang bạt xây dựng sự nghiệp, nhưng phụ nữ cũng không kém
Tính ra thì tuy kiếm không bằng đàn ông nhưng cũng không chênh lệch bao nhiêu, bởi vì họ còn phải lo cho gia đình và con cái.” Mợ út lên tiếng giúp cho cháu dâu, con dâu, còn cả Kim Tiểu Linh
Chu Dã vội vàng nói: “Lời của mợ nói không sai, mặc dù chúng cháu ở ngoài có chút vất vả, nhưng phụ nữ ở nhà cũng không dễ dàng gì
Giống như vợ cháu, một mình phải nuôi dạy bốn đứa con trai, cháu ở ngoài nghĩ tới thôi cũng đã thấy thương rồi!”
Lời này anh dám nói nhưng Bạch Nguyệt Quý không dám nghe
Cô nghe xong, mặt liền đỏ bừng
“Mỗi ngày em đều phải đi học, các con đều nhờ mợ và cậu trông nom giúp em, còn có Đại Ni nấu thức ăn cho các con, em chẳng có gì phải lo lắng.” Đây là sự thật
“Sao lại không có chứ
Việc học hành của mấy đứa nhỏ thì mợ không giúp gì được
Mỗi tối cháu đều phải giúp chúng học phụ đạo làm bài tập hết một tiếng rưỡi, còn ra đề cho chúng học, vậy mà cháu còn nói là không bận tâm sao
Cậu mợ đều nhìn thấy cả.” Mợ út nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Nghe đi kìa.” Chu Dã nói
Bạch Nguyệt Quý cười lườm anh một cái
Mợ út lại cười nói với Lý Thái Sơn và con trai: “Không chỉ Nguyệt Quý, mà hai đứa Tiểu Linh và Kiều Mai cũng rất vất vả
Bất kể gió mưa, việc bán hàng vẫn như thường, việc nhà cũng quán xuyến chu đáo.”
“Cháu biết, vợ cháu vất vả quá, nên cháu mới bảo cô ấy dẹp quầy hàng, hoặc ít nhất là làm ít đi
Một mình cô ấy phải loay hoay với sáu mươi cân đậu phụ, ngày nào cũng phải làm, nhất định là rất mệt mỏi.” Lý Thái Sơn nói
Kim Tiểu Linh chắc chắn không muốn dẹp quầy hàng, tuy bán sáu mươi cân đậu phụ có hơi mệt nhưng vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận được
Hơn nữa, mặc dù làm nghề bán đậu phụ không dễ dàng nhưng cũng phải xem là so sánh với cái gì
So với việc làm đồng áng thì nhàn hơn một chút, nói gì thì nói tiền cũng nhiều hơn, vậy là đủ rồi
Cố Quảng Thu định nói gì đó thì Trương Kiều Mai đã cười nói trước: “Anh đừng học Thái Sơn bảo em đừng làm hoặc làm ít đi nhé
Em còn đang làm ít lại đây
Em không hề cảm thấy mệt mỏi
Ngược lại, mỗi ngày em đều tràn đầy năng lượng, nói gì thì nói làm việc cũng thoải mái lắm.”
Tự mình có thể ra ngoài kiếm tiền, điều này thật tuyệt vời, trước kia đây là điều mà cô ấy không dám nghĩ tới
“Anh không định bảo em đừng làm hay làm ít, chỉ là muốn em thong thả lại một chút.” Cố Quảng Thu bất lực
“Em biết rồi.” Trương Kiều Mai cười
Cuối cùng nồi thịt dê cũng được ba người Chu Dã, Cố Quảng Thu và Lý Thái Sơn giải quyết sạch
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Còn những chuyện xảy ra sau đó, không cần phải kể chi tiết
Dù đã qua năm mới, hai cậu lớn đều tám tuổi rồi, nhưng đối với Chu Dã thì chuyện gì đó giữa vợ chồng là không hề biết thế nào là đủ
Tưởng rằng anh chỉ ăn thịt dê như vậy thôi sao
Không phải đâu
Từ khi Chu Dã về nhà, Bạch Nguyệt Quý đều ngủ đến khi mặt trời mọc mới dậy
Có cái tên này ở đây, cô vốn dĩ đừng hòng yên tĩnh
Mãi đến tối ngày 29 Tết, anh mới chịu an phận
Bởi vì ngày hôm sau là 30 Tết, nhiều việc phải làm, đương nhiên anh không thể trêu chọc vợ được
Bữa tối giao thừa năm nay không giống như năm ngoái
Năm ngoái, Chu Dã đưa cả nhà Cố Quảng Thu và Trương Kiều Mai đến nhà hàng, ăn cơm tất niên cùng với Ngô nhị gia
Nhưng năm nay không như thế mà chỉ có Bạch Nguyệt Quý
Chu Dã dẫn theo hai cậu lớn và hai đứa nhỏ đến nhà hàng, cậu út Cố và mợ út đều không đến, sang nhà họ Trương ăn bữa cơm tất niên
Những năm trước, vào dịp Tết, Đổng Kiến và Sở Sương cũng đến ăn cơm tất niên, từ khi đến Bắc Kinh đều như vậy, nhưng năm nay thì không
Bởi vì hai người đã cùng về nhà
Vì vậy chỉ có sáu người trong gia đình họ ăn bữa cơm cuối năm cùng với Ngô nhị gia
Tất nhiên Ngô nhị gia không thể thiếu việc lì xì cho mấy đứa, mỗi đứa một bao lì xì mười đồng
Sau khi ăn cơm xong, anh ta cũng đưa bé ba đi
Bé tư rất ghen tị, nói: “Anh ba lại được đi nhận lì xì rồi
Tiền của anh ba tiêu không hết.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.