Thập Niên 70: Cuộc Sống Hoàn Mỹ Của Nữ Phụ Thanh Niên Tri Thức

Chương 77: - Tìm Nhầm Người







"Nói thì nói như thế, nhưng con gái thím lấy chồng đến nhà họ Cố, đương nhiên thím phải chuẩn bị của hồi môn cho nó chứ
Thím Trương nói
Vì có Chu Dã và thím Trương đi cùng, trên đường đi không sợ thiếu chuyện để nói, thế là quãng đường vốn dài dằng dặc bỗng nhiên có cảm giác chẳng mấy chốc đã đến nơi
Ngay cả Trương Kiều Mai cũng phải cảm thán, có lẽ chỉ có thanh niên trí thức Bạch mới chịu nổi cái miệng lắm chuyện của Chu Dã
Đến nơi, sau khi hẹn thời gian quay về, Chu Dã lập tức đến bưu điện, gửi bản thảo của cô tới địa chỉ mà vợ mình đưa
Gửi bản thảo cũng phải tốn tiền nhưng Chu Dã không quan tâm
Chỉ cần cầu trời cho bản thảo của vợ anh được chọn, tiền nhiều hay tiền ít không quan trọng, quan trọng là phải cho vợ có thêm niềm tin
Vợ anh đã đặt rất nhiều hy vọng vào cuốn sách này
Chu Dã bước ra khỏi bưu điện rồi đi dạo xung quanh
Anh muốn mua vải, chẳng mấy chốc bụng của vợ anh sẽ lớn lên
Buổi tối lúc đi ngủ, anh đã sờ vào bụng cô, đều có thể rõ ràng cảm giác được một cái bao phồng lên, cảm giác này xuất hiện từ nửa tháng nay, trước đó cũng chưa có cảm giác rõ ràng lắm
Khi mùa xuân năm sau đến, bụng của cô chắc chắn sẽ lớn hơn
Anh đã từng thấy bụng của những người phụ nữ khác trong thôn khi họ đang mang thai, đặc biệt là những người sắp sinh, cái bụng to khiến anh hơi sợ
Vì vậy, anh cần mua vải để may quần áo cho vợ khi bụng cô lớn hơn
Ngoài ra còn cả quần áo của trẻ em và tã lót, tất cả đều cần vải, anh đã hỏi thăm giá cả từ chị Lý
Tuy nhiên, nếu muốn mua vải ở cửa hàng thì đừng mong mua được, vừa ra mắt đã bị cướp sạch, ngay cả những cây vải hàng thanh lý cũng không còn sót lại
Điều quan trọng là giá cũng rất đắt
Vì vậy, Chu Dã không nghĩ đến việc đi đến cửa hàng để lãng phí thời gian
Anh có con mắt tinh tường
Sau khi đi một vòng quanh phố, anh đã phát hiện ra một bác gái
"Bác ơi, cháu chào bác
Chu Dã đến chào hỏi
Bác gái nhìn anh một cách cảnh giác, hỏi: "Chàng trai, cậu làm việc ở đâu vậy
Nhìn cậu lạ quá
"Cháu làm ở nhà máy giày, nhà máy của chúng cháu có mấy trăm công nhân
Bác chưa từng thấy cháu cũng bình thường thôi mà
Chu Dã thuận miệng nói bừa
Bác gái cười cười nhưng sự cảnh giác trong lòng vẫn không giảm bớt, bà ấy hỏi: "Chàng trai, cậu có chuyện gì sao
"Cháu không có chuyện gì, cháu thấy bác hiền lành nên đến chào hỏi
Chu Dã cười nói
Bác gái: "..
Bà ấy quấn mình như chiếc bánh chưng, nửa khuôn mặt đã bị miếng vải che đi, còn bảo hiền lành
Tên nhóc này thật biết nói dối
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chu Dã khẽ nói: "Người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, cháu muốn mua chút vải, bác có không
"Chàng trai, có phải cậu đã tìm nhầm người rồi không
Tôi không biết cậu đang nói gì
Bác gái lập tức nói
Chu Dã nhìn bà ấy, gật đầu nói: "Vậy là cháu tìm nhầm người rồi
Anh nói xong định đi
Bác gái kêu lên một tiếng, tiến lên kéo tay Chu Dã: "Cháu ơi, cháu ơi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Cháu gì chứ
Ai là cháu của bác
Bác đừng có nhận nhầm họ hàng nha
Chu Dã nhìn bà ấy nhưng cũng không đi
Bác gái cười: "Cháu à, bác thấy mặt cháu hiền lành giống như cháu trai bác
Chúng ta qua một bên nói chuyện nhé
Bà ấy vừa nói vừa nhìn xung quanh
Chu Dã mới theo bà ấy đến góc tường nói chuyện, bác gái cười: "Chàng trai, cậu muốn mua vải à
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Cháu muốn mua vải rẻ, đắt thì cháu không mua nổi
Bác gái cười nói: "Cháu là công nhân mà
Mỗi tháng đều có tiền lương, còn không mua nổi vải à
"Công nhân cũng chẳng có gì ghê gớm
Mỗi tháng lương hai mươi mấy đồng, mỗi đồng tiền đều phải bẻ đôi ra để tiêu
Chu Dã nói vậy, lại nhìn chằm chằm bà ấy, hỏi: "Bác có vải không
Bác gái gật đầu hỏi lại: "Cậu cần bao nhiêu
Chu Dã đáp: "Còn phải xem giá cả, bác bán thế nào
Bác gái nhìn xung quanh, giơ hai ngón tay rồi lại năm ngón tay, ý là một thước vải hai đồng năm hào
Chu Dã liền làm ra vẻ muốn đi
Bác gái vội vàng kéo anh lại: "Chàng trai, cậu đi đâu thế
"Cháu mua không nổi
Bác bán giá trời ơi đất hỡi như vậy, đừng nói bây giờ cháu còn có đồ mặc, cho dù không có đồ mặc phải cởi trần, cháu cũng không mua nổi vải đắt như vậy đâu
Chu Dã nói
Bác gái nói: "Đâu có đắt đâu
Ở cửa hàng hợp tác xã bên kia bán một thước vải với giá bốn đồng năm hào, loại rẻ nhất cũng phải ba hào
Tôi bán hai đồng năm hào, rẻ hơn biết bao nhiêu rồi còn gì
Tôi cũng là thấy cậu có gương mặt hiền lành mới để cho cậu giá này
Nếu cậu chê đắt thì có thể trả giá mà, sao lại quay người muốn đi thế
"Bác gái, cháu không biết trả giá
Chu Dã lắc đầu: "Vậy nên thôi đi, bác bán cho người khác đi
Bác gái kéo tay anh không buông, trời lạnh thế này, khó khăn lắm mới gặp được một khách hàng nên bà ấy không muốn bỏ lỡ: "Cậu cứ nói cậu muốn giá bao nhiêu

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.