Thấy thế, ông Ngưu càng tò mò: “Hai người muốn tìm ai?”
“Có chút việc, ông anh cũng đừng hỏi nhiều, cứ nói cho chúng tôi biết phải đi đường nào là được.” Giang Trường Hải không định nói rõ cho ông Ngưu biết
Cũng may, ông Ngưu không phải người thích hỏi rõ ngọn ngành: “Nông trường Hoa Trung nằm trong khe núi ở vịnh năm sau thôn
Đường rất khó đi, đặc biệt bây giờ có tuyết nên cụt đường luôn, lại càng khó đi
Nếu cậu muốn đi tới đó thì chờ sạch tuyết hãy đi.”
Nói rồi còn tốt bụng nhắc nhở một câu: “Trường Hải, nơi đó chẳng phải chỗ tốt lành gì đâu
Có thể không đến thì tuyệt đối đừng đi.”
Câu nói này tựa như một gáo nước lạnh hắt lên người Úc Thừa, làm tâm trạng kích động của cậu chợt nguội lạnh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngay cả người ở nông thôn cơ cực cũng bảo nơi đó chẳng tốt lành gì, có thể tưởng tượng được cuộc sống mấy năm nay bác của cậu khó khăn đến cỡ nào
“Được rồi, tôi biết rồi, cảm ơn nhiều.” Giang Trường Hải vỗ vỗ bả vai ông Ngưu, “Chúng tôi cũng chỉ hỏi chút thôi, hôm nay chủ yếu là tới lấy bông.”
Sau khi lấy đống bông ở chỗ ông Ngưu ra, Giang Trường Hải và Úc Thừa xách theo hai bao bông lớn, đi tới một đoàn sản xuất gần đây nhất
Đi được giữa đường thì Giang Trường Hải dừng chân nghỉ ngơi
Mang nhiều bông như vậy, đường lại dài lại xa, thật sự là mệt chết ông rồi
Bây giờ ông mới thấy may mắn khi dẫn Úc Thừa theo
Ông nhìn Úc Thừa mặt không đỏ thở không gấp, hỏi: “Úc Thừa, cháu không mệt à
Để đồ xuống đi, nghỉ ngơi một lát.”
“Cháu không sao
Chú Giang, nếu chú mệt thì để cháu xách giùm cho.” Úc Thừa nói rồi, nhấc hai túi bông lên ông để dưới đất lên
Thấy cậu xách một trăm cân bông mà mặt mày vẫn nhẹ nhàng, Giang Trường Hải nhìn một lát, đấm nhẹ vào bả vai cậu, khen rằng: “Giỏi đấy nhóc con, có chút tài cán đấy.”
“Thường thôi ạ.” Úc Thừa không nói mình thường xuyên phải vác vật nặng một trăm cân nhảy cóc và chạy cự li dài
Còn Giang Trường Hải càng thấy cậu thuận mắt hơn, có sức lại chịu làm việc, tính cách trầm ổn, chắc chắn người nhà phải dạy dỗ rất tốt
Thấy cậu được khen mà sắc mắt chẳng khá hơn là mấy, Giang Trường Hải an ủi: “Úc Thừa à, cháu đừng vội
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nông trường nơi bác con ở cách chúng ta quá xa, muốn đi chắc cũng phải tốn cả ngày
Hôm nay chúng ta bán hết bông trước, sáng sớm mai chú dẫn cháu đi.”
“Cảm ơn chú Giang.” Úc Thừa miễn cưỡng nhoẻn khóe miệng, hiện giờ cậu thật sự không cười nổi
Đến đoàn sản xuất đầu tiên, có người phụ nữ quét tuyết bên ngoài nhìn thấy cái túi cố ý mở ra của hai người, vội gọi họ lại
“Ấy, chàng trai chờ đã, trong tay mấy người là bông hả?”
“Đúng vậy, bà chị muốn mua à
Bông của chúng tôi không cần phiếu đâu.” Giang Trường Hải thấy có mối làm ăn chủ động tới cửa, vội vàng chạy qua lôi kéo khách
Người phụ nữ nghe bảo không cần phiếu, hai mắt sáng lấp lánh, vội hỏi: “Không cần phiếu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế một cân bao nhiêu tiền?”
Giang Trường Hải đưa tay giơ số chín, nhỏ giọng nói: “Chín hào
Bà chị à, ngoài Cung tiêu xã bán sáu hào còn lấy thêm phiêu đấy
Mặc dù tôi bán đắt hơn chút nhưng lại không cần phiếu, chị muốn mua nhiều hay ít đều được
Mà bông của tôi là bông mới, vừa mềm vừa nhẹ vừa ấm, không tin chị cứ xem thử.”
Nói rồi Giang Trường Hải móc chút bông trong túi ra cho người phụ nữ nhìn thử
Người phụ nữ nọ sờ lên bông, đúng là sờ rất đã thật
Mặc dù có hơi đắt một chút nhưng lại không cần phiếu, nhà họ thật sự không có phiếu bông mà