Thập Niên 70: Gia Đình Cực Phẩm

Chương 140: Gan cậu to thật đấy




Nhưng Giang Trường Hải vẫn nhét tiền vào tay cậu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi nghỉ ngơi được một lúc, hai nhóm cõng phần hạt dưa của mình lên, tách ra hành động
Cậu tới trường tiểu học công xã trước, chờ được mấy phút thì học sinh trong trường bắt đầu đi ra
Úc Thừa cao ráo, ngoại hình anh tuấn, lạnh lùng
Cậu mặc áo da, đeo giày thể thao rất Tây, đứng ngay cổng trường, dễ dàng thu hút sự chú ý của các học sinh
Có rất nhiều học sinh chưa về nhà, đứng ở cổng trường lén lút nhìn cậu
Lúc Giang Miên Miên đi ra cứ cảm thấy bầu không khí rất kỳ lạ
Bình thường tan học, mấy nhóm học sinh chẳng khác khí chim thoát lồng, hận không thể bay thẳng về nhà luôn, sao hôm nay cả nửa ngày mà vẫn đứng ở cổng trường vậy
Mãi tới khi ra cổng trường cô mới hiểu vì sao kỳ lạ thế, hóa ra là do họ đều đang lén nhìn Úc Thừa
“Cừu Non, ở đây.” Úc Thừa vừa liếc mắt đã thấy Giang Miên Miên, cô cực kỳ nổi bật giữa đám người
Những đứa trẻ khác đa số đều có làn da đen sạm, mặc quần áo hơi bẩn
Chỉ có cô mặc áo bông mềm mại, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn
Úc Thừa vừa gọi một tiếng, Giang Miên Miên tưởng chừng như toàn bộ học sinh trong trường đều nhìn về phía mình
Thật ra nếu Úc Thừa không gọi thì cô cũng có thể nhìn thấy cậu mà
Dù sao cậu cũng cao ráo chân dài, đứng ở cổng trường chẳng khác gì hạc giữa bầy gà
Dưới hàng loạt ánh mắt hâm mộ, ghen tị, Giang Miên Miên nhanh chóng chạy tới chỗ Úc Thừa: “Anh Úc, sao hôm nay có mình anh tới vậy
Cha em đâu?”
“Chú Giang với thím qua trấn bên cạnh bán hạt dưa rồi, bảo anh tới đón em đi ăn
Chúng ta đi thôi.” Úc Thừa giải thích rồi sải chân dài đi thẳng, cậu không thích bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy
Đi một lát thì không nghe thấy tiếng bước chân đằng sau, thế là cậu nhìn lại, chỉ thấy cô nhóc cách đó không xa, đang cố gắng di chuyển hai chân ngắn ngủn để đuổi theo bước chân của cậu
Thấy cô như vậy, chút khó chịu khi bị vây xem của Úc Thừa lập tức tan biến
Cậu đút tay vào túi quần đứng im ở đó, chờ Giang Miên Miên chạy tới chỗ mình mới hỏi: “Không theo kịp sao không gọi anh?”
“Ai bảo em không theo kịp
Em chạy gần tới rồi mà.” Giang Miên Miên mở to đôi mắt ngập nước không phục, kiếp trước cô cũng có đôi chân dài đó
“Được, em có theo kịp, đi thôi.” Úc Thừa xoa xoa đầu cô, sau đó xoay người, cực kỳ tự nhiên dắt tay cô đi cùng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lần này họ không vội vàng nữa
Đến tiệm cơm Quốc Doanh, Giang Miên Miên gọi thịt viên, còn Úc Thừa gọi gà ăn mày, hai người ăn một bữa no nê
“Ăn no chưa?” Úc Thừa hỏi
Giang Miên Miên gật đầu: “Ừm, no rồi, chúng ta tới rạp chiếu phim đi.”
Úc Thừa lại nói: “Không vội, tới Cung tiêu xã trước đã, anh muốn gọi điện thoại.”
Cậu định gọi cho bạn bè ở Thủ Đô của mình
Dù sao cũng rời khỏi kinh đô lâu như vậy, vẫn chưa liên lạc với bọn họ
Đến Cung tiêu xã, Giang Miên Miên tự giác đi xung quanh xem đồ bày bán, không làm phiền cậu gọi điện
Úc Thừa bấm số nhà Trình An, qua một hồi lâu, bên kia mới có người nhận
Là bảo mẫu của nhà đối phương
Cậu lên tiếng bảo muốn tìm Trình An, lát sau mới nghe thấy giọng cậu ta
“ lô, Úc Thừa hả?” Giọng nói của Trình An có hơi gấp gáp
“Là tôi đây.” Giọng điệu Úc Thừa vẫn luôn kiêu ngạo lạnh nhạt như vậy
Trình An lại cực kỳ kích động: “Ai ui, đại ca, cuối cùng anh cũng nhớ gọi điện cho tụi này rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh có biết là tụi này lo lắng lắm không
Gan anh to thật đấy, còn dám trốn nhà bỏ đi
Cha anh vì cậu bỏ đi nên tức giận lắm, chắc chắn là lo chết được!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.