Bởi vì khi Giang Trường Hải và Tô Uyển Ngọc mới vừa chuyển đến đây, bọn họ đã mua hạt dưa và kẹo đem chia cho từng nhà
Cộng thêm hai người đều rất biết đối nhân xử thế, cho nên dù thời gian bọn họ chuyển tới chưa được bao lâu nhưng bọn họ đã quen thuộc hết làng trên xóm dưới rồi
Dĩ nhiên quan hệ tốt nhất là nhà họ Lý cách gần đó
Tô Uyển Ngọc hỏi như thường lệ: “Chị dâu, mấy chị ăn sáng xong rồi à?”
“Ăn xong rồi, mấy em mới tới ăn à?” Thím Lý nhìn mẹ con hai người đang xách hai cái bọc lớn nên hỏi
Tô Uyển Ngọc giả vờ không để ý tới nói: “Đúng vậy, không phải sáng nay em sốt ruột đi ra ngoài mua báo sao, nên không có làm cơm, em đến tiệm cơm quốc doanh mua mấy cái bánh bao, ăn lót dạ.”
Quả nhiên, bà vừa nói ra lời này, thím Lý liền tò mò hỏi: “Sao vậy
Có chuyện lớn gì sao?”
“À, cũng không phải chuyện lớn gì, còn không phải là bài văn của con em được đăng lên trên báo sao
Em và cha nó định mua một bản rồi trở về xem xem.” Tô Uyển Ngọc giả vờ làm dáng vẻ như gió thoảng mây bay, thực tế trong lòng bà đã đắc ý muốn chết
“Gì hả
Bài văn của con gái em được đăng lên báo
Chuyện gì vậy?”
Mấy người hàng xóm nghe được vậy thì cực kỳ khiếp sợ, mấy bà nhìn Giang Miên Miên rồi nhìn tờ báo trong tay Tô Uyển Ngọc, mặt đầy vẻ không thể tin
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Là vầy, lần này Miên Miên thi được hạng nhất ở trấn trên trong kỳ thi nhảy lớp, mấy thầy trong trường nói bài văn của con bé này viết hay nên đã bảo tụi em đi gửi lên tòa soạn thử chút
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không ngờ tới người ta ở đó vừa liếc mắt đã nhìn trúng, hôm qua liền gọi điện cho trường học bảo bản thảo được thông qua rồi, không phải hôm nay sẽ được in ra sao?” Tô Uyển Ngọc vừa nói vừa đưa tờ báo trong tay lại gần dưới mắt mọi người
Mấy người hàng xóm càng thêm kinh hãi: “Gì?
Miên Miên thi nhảy lớn được hạng nhất của trấn trên
Không phải con bé mới học lớp bốn tiểu học sao?”
Có người nóng lòng thậm chí trực tiếp lấy tờ báo từ trong tay Tô Uyển Ngọc xem
Sau khi xem xong thì cũng nước mắt lưng tròng cảm khái nói: “Viết hay quá đi
Tiểu Tô à, sao em dạy con thông minh được vậy thế?”
Mặc dù trước kia bọn họ từng nghe Tô Uyển Ngọc nói thành tích học tập của con gái bà tốt lắm, nhưng mà cũng không ai coi ra gì, bởi vì trường tiểu học Công xã với trường tiểu học trấn trên chênh lệch rất nhiều, hoàn toàn không thể so được
Bây giờ bọn họ mới biết được người ta còn thông minh hơn bọn họ nghĩ nhiều
Nhất là mấy nhà có con nhỏ chuẩn bị thi vào trung học cơ sở, ai nấy đều trợn mắt há mồm, bởi vì bọn họ biết lần này tiểu học trấn trên cũng chỉ có hai học sinh thi được 215 điểm
Mà điểm con nhà họ thấp hơn Giang Miên Miên ít nhất ba mươi điểm, chênh lệch này quá lớn rồi
Vì vậy, Giang Miên Miên ở bên cạnh yên lặng gặm bánh bao thịt đã bị các bà vợ, bà cụ yêu thích mà bao vây
Một bà cụ kéo lấy tay nhỏ của Giang Miên Miên, cười híp mắt: “Ài, thảo nào đứa nhỏ này này học giỏi thế, mấy đứa nhìn dáng tay con bé này, thon nhỏ, lại dài, đây là bàn tay cầm viết đó.”
“Còn không phải sao, đứa nhỏ này là một đứa nhỏ thông minh, có phúc.” Một thím cũng nhẹ nhàng nhéo gương mặt non mềm, nhỏ bé của Giang Miên Miên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Còn một cô vợ nhỏ mới kết hôn, chưa có sinh con, có hơi xấu hổ nói: “Miên Miên, thím có kẹo, con để cho thím ôm con một cái có được không?”
Cô ta có nghe ông cụ trong nhà nói, ôm những đứa thông minh thế này nhiều, sau này con sinh ra cũng sẽ thông minh
Giang Miên Miên bị sờ, bóp, ôm: “…”
Cứ tới cứ tới
Biết không tiện từ chối, Giang Miên Miên giống như một con búp bê mặc cho mấy bà sờ một cái, rồi ôm một cái