Mấy ngày nay ông không tới cửa hàng này mua thịt
Ông sợ cấp trên sẽ bắt vì tội đầu cơ trục lợi, cũng không dám để Tô Uyển Ngọc đến đây mua thịt
Mấy ngày nay toàn phải tới cung tiêu xã mua thịt ăn
Mặc dù đắt hơn ngoài hàng thịt nhưng lại an toàn
Dù sao vợ ông cũng không chạy nhanh bằng ông
Dù không sợ bị bắt thì ông cũng không nỡ để vợ mình mạo hiểm
Ông đến cũng không sớm lắm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc tới thì hàng thịt đã bán được kha khá rồi
Ông đi qua cười ha hả chào hỏi: “Người anh em, dạo này làm ăn thế nào?”
“Tàm tạm, cũng kiếm được miếng cơm ăn
Không giống ông anh, bây giờ có công việc chính thức rồi, không cần trốn đông trốn tây mỗi ngày như chúng tôi nữa.” Người bán thịt ngưỡng mộ nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Ầy, đừng nói thế chứ, mỗi thứ có mặt tốt khác nhau mà
Như mấy cậu, tuy là hơi vất vả nhưng kiếm được nhiều tiền
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Làm mấy năm thì đủ luôn tiền dưỡng lão.” Giang Trường Hải ra vẻ nịnh nọt
Người bán thịt rất thích nghe mấy lời như vậy, thế là cười hỏi: “Sao đấy Trường Hải
Hôm nay muốn mua bao nhiêu thịt
Vừa khéo mới có miếng thịt này ngon lắm.”
Giang Trường Hải giơ một ngón tay ra, khẽ đung đưa bảo: “Người anh em, tôi muốn mua số lượng lớn
Tôi định mua một trăm cân thịt, tại tuần này có dịp đặc biệt
Cậu xem thử, rồi giảm chút đỉnh cho chỗ anh em với nhau.”
Người bán thịt nghe vậy thì hít một ngụm khí lạnh: “Trường Hải, anh định làm gì hả
Sao mua nhiều thịt dữ vậy?”
“Thì thứ năm là lễ mừng thọ cha tôi đấy, phải chuẩn bị tiệc nên cần thịt heo.” Giang Trường Hải giải thích
Người bán thịt khó xử: “Trường Hải, không phải là anh em với nhau mà tôi không giúp anh đâu nhé
Nhưng sạp hàng tôi nhỏ, không có nhiều thịt như vậy.”
“Thôi mà, tôi mà không biết à
Nếu anh không có thì còn chỗ nào có chứ
Giúp đỡ tôi với.” Giang Trường Hải lấy một hộp thuốc lá từ túi ra, cực kỳ hào phòng, lén lút đưa hết cho người bán thịt
Người bán thịt nhận lấy hộp thuốc lá, suy nghĩ: “Trường Hải, anh cũng biết tôi mua bán được là nhờ anh tôi đi làm ở trại nuôi heo, hằng ngày chuyển chút thịt ra cho tôi đấy
Thế thì giờ tôi giúp anh chút, hỏi giùm anh có thể chuyển ra một trăm cân thịt trước thứ tư hay không nhé.”
“Được
Người anh em, thế là quá tốt rồi
Đại ân đại đức này, cả đời sẽ không quên.” Giang Trường Hải vỗ vai người bán thịt, vui vẻ nói
Giang Trường Hải nhìn thoáng qua sạp hàng vẫn còn chút thịt
Thôi thì để ông mua hết để người ta dẹp quán đi tìm người vậy, dù sao nhà ông hôm nào cũng ăn thịt
Ông trực tiếp vung tay lên, cực kỳ hào sảng nói: “Người anh em, tôi mua hết chỗ thịt với xương còn lại cho
Anh dọn dẹp chút rồi chúng ta đi tìm anh của anh.”
Người bán thịt nghe thế thì lập tức vui vẻ: “Được được, anh chờ chút.”
Thấy ông làm việc tinh tế như vậy, người bán thịt lại càng cảm thấy ông là người nghĩa khí
Người bán thịt dọn dẹp xong thì để nhờ một chỗ cách nhà mình không xa
Đợi khi nào trở lại với Giang Trường Hải lại đi lấy sau cũng được
Dù sao cầm nhiều đồ đi loanh quanh khắp ngõ hẻm cũng không tiện lắm
Trại nuôi heo không xa, hai người đi tầm nửa tiếng là tới nơi
Còn chưa tới cổng mà Giang Trường Hải đã ngửi thấy mùi hôi thối gay mũi
“Trường Hải, anh chờ tôi chút, để tôi gọi anh tôi ra.” Người bán thịt thấy sắc mặt không tốt đẹp lắm của Giang Trường Hải, biết ngay là ông không chịu được mùi nơi này
Nói thật thì đúng là chẳng mấy ai chịu nổi cái mùi của trại nuôi heo đâu
“Đi đi.”
Không lâu sau, người bán thịt quay lại cùng một người đàn ông cao to vạm vỡ
Nhìn kỹ lại thì dáng vẻ hai người còn hơi giống nhau