Thập Niên 70: Gia Đình Cực Phẩm

Chương 499: Hình mẫu bà nội tốt




Thấy Giang Đại Sơn gật đầu đồng ý, trong lòng của mấy người phòng lớn và phòng thứ hai đều thở phào nhẹ nhõm, chuyện này xong xuôi rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Cảm ơn ông nội!” Nhị Nha kích động thiếu chút nữa đã khóc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tốt quá, tốt quá rồi
Cuối cùng cô bé cũng có thể đến trường đi học rồi
Trương Quế Hoa thấy Giang Đại Sơn đồng ý, hơn nữa bà ta nghe Giang Trường Hải nói phóng viên cũng khen bà ta, bà ta xoắn quýt một hồi, cũng không nên tiếng phản đối
Dù sao mới vừa rồi thằng hai cũng nói, tiền học phí Nhị Nha đi học bọn họ tự ra, không cần bà ta ra tiền, bà ta cũng không có thiệt gì quá lớn
Hơn nữa bây giờ bà ta làm bà nội của thiên tài nhỏ Giang Miên Miên này, bây giờ bà ta chính là hình mẫu bà nội tốt trong mắt người ngoài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bây giờ bên ngoài đều nói bà ta vừa cần cù, giỏi giang lại yêu thương cháu trai cháu gái như nhau, phải biết bây giờ bên ngoài đều truyền tai nhau rằng lúc đầu là bà ta dốc hết sức chủ trương cho Giang Miên Miên đi học, bà ta phải duy trì cái thanh danh này
Còn một cái nguyên nhân quan trọng hơn, đó chính là bây giờ Giang Trường Hải có tiền đồ, mỗi tháng đều cho bà ta năm đồng, còn thường xuyên mua đồ đem về
Điều kiện gia đình đã tốt hơn trước kia nhiều, cũng không thiếu chút điểm công mà sức lao động nhỏ bé Nhị Nha kiếm được
Nghĩ tới đây, cuối cùng Trương Quế Hoa cũng gật đầu, nhìn Nhị Nha dặn dò: “Nhị Nha à, chuyện cháu đi học, bà đồng ý, sau này cháu đi học, nhất định phải học cho thật tốt nha, đừng có để phí tiền học phí.”
Nhị Nha thầy bà của cô bé cũng đồng ý, hết sức mừng rỡ, cô bé lập tức đứng dậy, lần đầu tiên nhìn thẳng vào ánh mắt của bà cô bé, lớn tiếng lại kiên định nói: “Bà, bà yên tâm đi, cháu chắc chắn sẽ học tập thật giỏi, cảm ơn bà, cảm ơn ông, cảm ơn bác cả, cảm ơn Miên Miên.”
Ánh mắt cô bé tràn đầy sự cảm kích mà nhìn một nhà phòng lớn
Chiêu Đệ ngồi ở vị trí của cô ta, cực kỳ bực bội mà bĩu môi, chút ân huệ, lại là chút ân huệ
Một nhà Giang Trường Hải lại dùng chút ân huệ này mà thu mua lòng người, Nhị Nha lại bị mấy người này thu mua, thật sự là thủ đoạn hay, mưu tính hay mà
Đại Nha và Lai Đệ biết Nhị Nha vẫn luôn khát khao được đi học, bây giờ thấy cô bé cuối cùng cũng thỏa lòng mong muốn, tụi cô nắm lấy tay của Nhị Nha dưới đáy bàn, nhỏ giọng nói: “Nhị Nha, chúc mừng em nha, cuối cùng có thể đi học rồi.”
“Chúc mừng chị, chị hai, sau này chị có nhiều thời gian để học hơn rồi.” Lai Đệ cười hì hì nói
Giang Đại Sơn nhìn Giang Đại Sơn rồi liếc nhìn Giang Miên Miên ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh, nhớ tới đủ loại vinh dự mà mà cô mang về cho nhà sau khi đi học, trong lòng khẽ động, ho nhẹ một tiếng
Đợi đến khi mọi người trong phòng đều nhìn về phía ông ta, ông ta mới hờ hững tuyên bố: “Cha thấy tuổi Đại Nha cũng không nhỏ, đợi lần này khai giảng, để con bé đi học với Nhị Nha đi, học phí của hai đứa bé gái cha và mẹ mấy đứa cũng sẽ ra, đợi đến khi Lai Đệ đến tuổi cũng cho con bé đi học, sau này đứa nhỏ nhà họ Giang chúng ta có thể đi học thì sẽ có cơ hội đi học
Nhưng mà có thể học được mấy năm thì phải dựa vào bản lĩnh học tập của bản thân, có thể học được mấy năm thì cha mẹ sẽ ra tiền bấy nhiêu năm, đi học không tốt thì trở về nhà ra đồng làm việc.”
Lời của Giang Đại Sơn chẳng khác nào ném một quả lựu đạn vào mặt hồ yên tĩnh cả
Thế nào bọn họ cũng không ngờ tới, vậy mà ông cụ sẽ cho tất cả đứa nhỏ trong nhà đi học
Hiển nhiên Đại Nha cũng không ngờ tới chuyện tốt như vậy lại rơi lên trên đầu cô bé, cô bé mờ mịt nhìn Giang Đại Sơn, còn có chút không dám tin
Lai Đệ còn quá nhỏ, vẫn chưa biết quyết định ngày hôm nay có tác dụng gì với tương lai của cô bé
Cô bé chỉ biết là, sau khi ông cô bé nói xong những lời này thì tất cả người trong nhà đều rất vui mừng, cho nên cô bé cũng nhe răng cười theo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.