Nghe vậy, Kim Hồng Anh trên mặt có chút nửa tin nửa ngờ."Thật sao?"
Tô Nhiễm Nhiễm khẽ gật đầu, "thiên chân vạn xác, hơn nữa ta cũng không cần thiết phải lừa ngươi, đến lúc đó nhà máy mở ra chẳng phải ngươi sẽ biết sao?"
Kim Hồng Anh thấy nàng nói như thật, sắc mặt lập tức thay đổi."Vậy mà ngươi không nói sớm? Lãng phí một cách vô ích nhiều thời gian của ta như vậy!"
Nói xong, nàng lại cầm cái giỏ trứng gà trên kệ kia của mình."Cháu trai lớn nhà ta gần đây gầy đi nhiều, trứng gà này ta vẫn nên cầm về nhà cho hắn bồi bổ thân thể thôi!"
Nói xong, nàng liếc mắt, mang theo trứng gà rời đi.
Vừa rồi có bao nhiêu nhiệt tình, bao nhiêu nịnh nọt, thì khi biết Tô Nhiễm Nhiễm chính mình cũng không vào được nhà máy, nàng liền có bấy nhiêu khinh bỉ.
Tốc độ trở mặt nhanh chóng, khiến tắc kè cũng phải than thở!
Dù Tô Nhiễm Nhiễm biết rõ nàng là người như thế nào, cũng suýt chút nữa không nhịn được.
Mà Kim Hồng Anh tức giận đi về nhà, càng nghĩ càng thấy không đúng, thực sự không nhịn được, nàng lại tìm tới con trai mình."Biển Thắng, ngươi nói xem, kia Tô Nhiễm Nhiễm làm sao lại không vào được nhà máy gia công thịt heo?"
Ngụy Hải Thắng tối hôm qua đã từ trong miệng Kim Hồng Anh biết được chuyện nhà máy gia công, nghe vậy, trong lòng hắn lộp bộp một tiếng."Hôm nay ngươi đi tìm chị dâu?""Ta không đi tìm nàng sao được? Ngươi cũng không nhìn một chút vợ ngươi, cứ như khúc gỗ, ngươi còn trông cậy vào nàng dựa vào chính mình có thể vào nhà máy chắc?"
Kim Hồng Anh đối với lời cảnh cáo của con trai tối hôm qua cũng không để ở trong lòng. ngược lại suy nghĩ đến Tô Nhiễm Nhiễm.
Tô Nhiễm Nhiễm chẳng lẽ còn vì không muốn giúp mình mà đến nhà máy cũng không vào ư?"Mẹ, mẹ hồ đồ à! Phó đoàn trưởng không thích nhất là mấy trò đi cửa sau, mẹ trực tiếp đi tìm chị dâu, quay đầu lại để hắn nhìn con như thế nào?"
Mẹ hắn sao luôn không nghe khuyên bảo vậy?
Bảo bà đừng làm gì, bà lại càng muốn làm đó!
Nghe vậy, Kim Hồng Anh có chút ngượng ngùng, "Thật sự nghiêm trọng như vậy sao?"
Ngụy Hải Thắng huyệt Thái Dương co giật đau đớn, "Chứ còn gì nữa? Mẹ làm việc sao luôn không nghe con khuyên vậy?"
Đoàn trưởng cùng Phó đoàn trưởng kia đều không phải người bình thường, hắn tòng quân lâu như vậy, chưa từng có áp lực nặng nề như bây giờ.
Vậy mà mẹ hắn còn tận tình cản trở."Ta... Ta đây không phải chưa có đưa ra ngoài sao?"
Kim Hồng Anh chỉ chỉ trứng gà trên bàn, có chút chột dạ nói.
Ngụy Hải Thắng không nhìn thấy sự chột dạ của nàng, thấy nàng không có đưa trứng gà, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cũng cảnh cáo nói:"Về sau không có việc gì mẹ bớt đến chỗ chị dâu mà lượn qua lượn lại."
Hắn cũng không trông cậy vào nàng giúp mình tạo quan hệ tốt, chỉ cần không cản trở hắn là được rồi.
Kim Hồng Anh càng chột dạ, nhưng vẫn gật đầu đáp ứng.
Cùng lắm thì về sau không đưa quà cho nàng ta nữa là được chứ gì?
Ngụy Hải Thắng không biết mẹ mình đã làm gì, thấy bà đáp ứng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Một bên khác, Tô Nhiễm Nhiễm vừa làm xong cơm, chuẩn bị gọi hai đứa nhóc về ăn cơm.
Nào ngờ trong phòng ngoài phòng đều tìm một lượt cũng không thấy người.
Bất quá nàng cũng không quá lo lắng, đem điểm tâm bưng lên bàn, mới ra ngoài tìm người.
Hai đứa nhóc bình thường thích nhất là tìm hai đứa nhỏ nhà khác chơi.
Tô Nhiễm Nhiễm liền đi thẳng đến nhà Tạ Phương Thư.
Chỉ là vừa mới đi đến cửa phòng bếp nhà Tạ Phương Thư, đã nghe thấy một cỗ mùi thuốc đặc quánh, kỳ quái."thuốc này là uống trước khi ăn cơm, con mau thừa dịp còn nóng mà uống đi."
Thứ mùi thuốc kỳ quái như vậy, Tô Nhiễm Nhiễm chỉ ngửi thôi đã cảm thấy hơi buồn nôn.
Nếu như nàng không nghe nhầm, người vừa nói chuyện là mẹ chồng Tạ Phương Thư, Điền Tố Mai?
Vậy người uống thuốc là ai?
Mới nghĩ như vậy, chỉ nghe thấy bên trong truyền đến tiếng Tạ Phương Thư nôn mửa kịch liệt.
Tiếp đó, lại là tiếng Điền Tố Mai cố ý hạ thấp giọng mắng chửi."Con sao vô dụng như vậy? Đã bao lâu rồi? thuốc thang liên tục không đứt đoạn, đến một quả trứng con cũng không đẻ được, giờ bảo con uống thuốc con còn nôn? Con còn mặt mũi nào nữa?"
Trong phòng bếp, Tạ Phương Thư vừa nôn xong, mặt trắng bệch không khác gì quỷ.
Ngồi xổm ở bên cạnh vại nước, nàng không nói tiếng nào mặc cho mẹ chồng quở trách.
Đôi mắt vốn sáng ngời đã sớm mất đi ánh sáng.
Nàng lúc này chẳng khác gì cái xác không hồn, không có linh hồn.
Điền Tố Mai hung hăng, vất vả lắm mới làm ra dược liệu, kết quả lại bị nàng nôn ra hết."Làm bộ dạng chết kia cho ai xem? Con cho rằng ta muốn nấu mấy thứ này cho con chắc? Nếu không phải con không có tiền đồ, ta có cần phải phí công phí sức chuẩn bị cho con những thứ này không?"
Hung hăng mắng một trận, Điền Tố Mai lúc này mới tức giận rời đi.
Trong phòng bếp chỉ còn lại Tạ Phương Thư, ngơ ngác nhìn một vòng ánh sáng trên cửa sổ nhỏ.
Cũng không biết qua bao lâu, bên cạnh đưa tới một đôi tay, dịu dàng đỡ nàng dậy.
Tạ Phương Thư quay đầu nhìn lại, liền đối diện với ánh mắt đau lòng của Tô Nhiễm Nhiễm.
Thoáng chốc, một cỗ ủy khuất cùng khó xử không nói nên lời dâng lên trong lòng."Ta có phải là rất vô dụng không?"
Tạ Phương Thư tự giễu giật giật khóe miệng.
Hoàn toàn không có dáng vẻ hoạt bát, sáng sủa của trước kia.
Tô Nhiễm Nhiễm càng thêm đau lòng."Phương Thư, không sinh được con thứ hai không phải lỗi của con."
Tô Nhiễm Nhiễm vỗ vỗ bờ vai của nàng, "Con rất lợi hại, con biết viết văn, văn chương còn được đăng lên báo chí."
Lần đầu tiên Tạ Phương Thư ngượng ngùng đưa cho nàng xem những bài văn mình viết, Tô Nhiễm Nhiễm đã bị thiên phú văn học của nàng làm cho kinh ngạc.
Rõ ràng chỉ có trình độ văn hóa sơ trung, nhưng lại có thể viết ra những bài văn xuôi mượt mà, động lòng người.
Dưới sự cổ vũ của Tô Nhiễm Nhiễm, nàng đã gửi bản thảo lên báo chí, cũng thành công được đăng.
Lúc ấy, toàn bộ gia tộc viện đều chấn động cực lớn.
Văn chương có thể lên báo chí, đây là chuyện chỉ có văn nhân mới làm được, nhưng Tạ Phương Thư lại làm được!
Điều này làm sao có thể không khiến người ta kinh ngạc?"Chúng ta là người, cũng không phải một món đồ, chúng ta không thể cũng không nên dùng việc sinh sản để đánh giá giá trị của một người phụ nữ. Con có thể đăng văn chương lên báo, con tuyệt đối không kém hơn người khác, thậm chí có thể nói con còn ưu tú hơn tuyệt đại đa số người..."
