Cơm Nắm nhanh tay nhanh mắt chặn cửa lại, Trụ Tử nói: “Ông ơi, nhà bọn cháu phải vay mượn tiền của toàn bộ người thân, nợ nần đầm đìa mới mua được căn nhà này đấy, sao các ông lại ở mãi trong này được? Cháu đã xem sổ đỏ rồi, trên đó viết là tên của cha cháu cơ mà” Đương nhiên sức của ông già không thể so được với hai thiếu niên quanh năm rèn luyện: “Tôi mặc kệ các người có mua hay không, có bán hay không, tóm lại tôi vẫn luôn ở nơi này, không ai đuổi tôi đi được. Cơm Nắm “oa” một tiếng giả khóc: “Oa oa oa, cháu đã ngủ gầm cầu nhiều năm như vậy rồi, vất vả lắm mới có một căn nhà tại sao ông còn lấy nhà của cháu, hu hu hu…”
Ông già cũng bị Cơm Nắm òa khóc làm cho hoang mang, sao đứa trẻ này nói khóc là khóc vậy? Còn nữa, hai đứa trẻ này ăn mặc còn tốt hơn ông ta nhiều, sắc mặt cũng hồng hào sạch sẽ, nhìn thế nào cũng không giống người ngủ dưới gầm cầu.
Trụ Tử lập tức phối hợp với Cơm Nắm: “Nhà chúng cháu vì mua căn nhà này còn muốn bán cả cháu đi, các ông… các ông lại còn chiếm lấy nhà của cháu, các ông đều là người xấu, mau trả nhà cho bọn cháu!”
Trụ Tử nói xong cũng khóc to oa oa cùng Cơm Nắm.
Hai đứa trẻ choai choai vô cùng khỏe mạnh nói một cách không hề khoa trương chút nào thì vừa khóc đã như nghiêng trời lệch đất, khiến người nghe được mà đau lòng rơi lệ, lại thêm hôm nay là cuối tuần các hộ gia đình trong ngõ đều có người ở nhà, một đợt này trực tiếp thu hút hàng xóm gần đó đến vây xem. Hàn Thành và Tiểu Ngũ không tiện quá mạnh bạo với ông bà già, nhưng cũng như thế, ông già cũng không tiện mạnh bạo với hai đứa nhỏ choai choai mà chỉ có thể mặc hai đứa trẻ khóc ở cửa.
Có người qua đường Cơm Nắm lập tức kéo người đó lại: “Chú dì ơi, chú dì mau giúp cháu đuổi ông già xấu xa này đi đi, ông ta chiếm nhà của bọn cháu không chịu trả cho bọn cháu. Đây là nhà bọn cháu đã tốn bao nhiêu tiền để hu hu hu… mua, Hàng xóm gần đó cũng đã nghe phong phanh về căn nhà này, nghe nói trước đây chủ cũ người ta tới thu lại nhà nhưng bọn họ sống chết không chịu chuyển đi, không ngờ bây giờ nhà bán đi rồi mà bọn họ vẫn không chịu chuyển.“Hàn Tĩnh, sao cậu lại ở đây?” Học sinh của trường trung học, tiểu học và mẫu giáo gần đây hiểu nhiên nhà đều gần đây, đụng phải bạn học cũng là điều quá bình thường.
Cơm Nắm đáp: “Ông già xấu xa này cưỡng chế chiếm nhà của bọn tớ không chịu chuyển đi?
Cơm Nắm là ai? Đi đến đâu cũng là đại ca được nhiều người ủng hộ, bạn học vừa nghe thấy đại ca bị người bắt một cơn gió. nạt, thế này còn được sao? Cậu bé liếc mắt nhìn ông già, nói một câu “đại ca cậu đợi đó, sau đó chạy vụt đi như Người qua đường đều chỉ chỉ trỏ trỏ.
Ông già cũng không phải trời sinh đã da mặt dày, trước khi con trai ông ta mất việc cũng là một ông già bình thường có thể chung sống hòa thuận với hàng xóm. Ông ta biết ở trong nhà người khác không chịu đi cũng không phải kế lâu dài. Vốn dĩ bản mặt dày của ông ta cũng không tính là cần nữa, nhưng vẫn không thể chịu được nhiều người như vậy vạch trần khuyết điểm, chỉ trỏ vào ông ta.
Chưa đến một lúc, bạn học của Cơm Nắm đã dẫn mấy tiểu tử cầm gậy tới. Các bạn học đứng trước mặt Cơm Nắm thành hàng chữ nhất: “Đại ca, ai dám bắt nạt cậu! Bọn tớ đánh ông ta cho cậu!” Đứa trẻ choai choai tràn đầy sức lực và tinh thần, người nào cũng lòng đầy căm phẫn.
Cơm Nắm chỉ vào ông già nói: “Ông già xấu xa đó chiếm nhà của tớ không chịu chuyển đi!”
Đám trẻ nghe được: “Như vậy à, cậu đợi đó!”
Mấy đứa trẻ lập tức tản ra, chưa quá một phút lại dẫn một chuỗi cà rốt đỏ cầm nồi niêu xoong chảo tới đây.
Đàn em của Cơm Nắm cũng không chỉ có lớp sáu, chuyện cậu bé và Bánh Đậu nhỏ là anh em ruột còn là chủ bút của truyện dài kỳ, đã thi chắc chắn sẽ thi được hạng nhất này ở trường tiểu học có thể nói là ai ai cũng biết. Trò mà Cơm Nắm biết chơi nhiều, khi chơi cũng chưa từng hà tiện mà sẽ dẫn cả bọn họ chơi cùng, một đại ca như vậy hiển nhiên rất được hưởng ứng rồi.
Đàn em số một của bọn họ bạn học Phạm Trì Quang gõ chiêng đồng một cái: “Anh ơi, chúng ta người đông thế mạnh, bọn em giúp anh đánh vào chiếm lại cao điểm, xông lên!”
Đám nhỏ có chứng hoang tưởng tuổi dậy thì này gần đây xem nhiều phim chiến tranh quá, nói chuyện không ra ngô ra khoai gì cả.
Cơm Nắm: “…” Không hổ là đám đàn em của mình, quả nhiên tư thế cầm nồi niêu xoong chảo này rất có phong phạm của mình.
1045 chữ
