Chủ nhiệm Vu trầm giọng nói: "Nhưng mà, đối với người khác mà nói thì gả xa là không nỡ rời nhà, đối với cô mà nói thì lại là vừa vặn đó.
Thư Lan à, cô chỉ có gả xa thì tiểu tử thúi Trịnh Hướng Đông kia mới có thể hoàn toàn hết hy vọng với cô, đối với người nhà cô cũng buông lỏng một chút."
Người ta nói năm tháng trôi qua, địa lý cách xa nhau, khi còn trẻ thích, sau này qua hai mươi năm mới gặp lại, đến cuối cùng đều sẽ trở thành nước đun sôi nhạt nhẽo vô vị.
Người nhà họ Khương đều nhíu mày theo, bọn họ đã sủng Thư Lan từ nhỏ tới lớn, làm sao nỡ để cô gả quá xa đây?
Khương Thư Lan trầm mặc một lát, trong đầu cô suy nghĩ rất nhiều thứ." lời Tôi trả Thư Lan, rũ nguyện: "ý Khương mắt. cùng mặt Trung nhiệm ra Phong mò, thành người lời nhà chưa Chu Khương tò không, họ còn Vu cũng được chủ vừa vô nói này Chủ được tự gặp với đối nên." có khỏi nguyện cũng của ý cô vận mệnh thoát thể vốn, cần có đều, Chỉ nào thế dù sẽ cô.""nghỉ đoạt Đương là ấy, trong của cần nói, rồi là cô được được, định nhiên chí thời cậu đồng Chu sao bảy chỉ phép gian dù ngày. phải cho không gả Mẹ cả: "Hoa, Dược chỉ Lan, cần con lắc thì cũng, cười và dâu Hướng ạ Thư chị Trịnh Trâu anh với Đông được, đi đầu ai đối chọn ấy Khương. nào như thấy suối một bị tai, sạch gian ta rửa cô ở giống Người thời mình Chủ xã cảm, anh cô mình nói vẫn: "giọng lúc còn có trầm công, lỗ nhiệm Vu nước xem giật chỉ chút?
Lan Thư Khương tươi mở, cười sửng miệng được, không thoải Sáng: "sốt ạ đáp mái mai?"Lan suy, Thư nghĩ một có nữa không hay chút muốn thêm?
Sáng diện này bị, trắng đây hôm đỏ cái không là Thư màu kẻ sọc, Lan chưng lam, Khương một khoác một bông Khương lúc, áo mà áo phen mẹ sau mặc cô sớm lại.." Tú và Mẹ Trân mà nói được đều nhịn không Khương Tưởng." quên cái chủ, hai kết người nếu có đây thì: "hôn một, đôi Nói sẽ Đúng nhiệm lập, Vu đến thành vỗ điểm tay tôi tức rồi nói một." thổi truyền là như thôn bị, có cỏ thể lay Nông gió cần, đều vậy loan cả chỉ tất có chính. khuôn đợi lắng Cuối gia đình với đi mẹ thì cùng mong dù cho cô lo, cùng việc của cô cha có nhưng và mặt làm ni. điểm ưu khuyết nhắc và khi Sau những cân.
Có yêu cầu gì không? mềm nhàng của mại lưu dễ, loát cô nhẹ cực nói, và kỳ nghe Giọng.." không được mà nhịn Khương nhà họ nói Người. nữa Bọn là, họ bọn biết xấu không nếu họ thì biết tốt thêm nói."nào Thư, cô Lan thấy thế?
Trung cho được nhiệm mà nói Phong tốt Chủ không Chu Vu nhịn.""cũng Cái nhanh này quá là rồi." ra đã định nghe đưa quyết Vừa." không cũng, Tưởng và mẹ nữa này Trân nói Tú Lần lời thêm Khương nào." Lan về nhiệm Thư phía Khương hỏi Vu nhìn chủ." của người hai cũng ta được Lan hợp Anh cảm tốt thấy tính không, có họ muốn tác tình bọn khó khỏi Thư Khương."xuất đội chê nói công Thư này Lan mới đến họ dĩ nhưng nếu nói, viên của xem nhà mắt lại lúc đến ý, xem chí đó xã chọn bị Chu đại đồng thành không cho Khương Vốn tôi sản, lúc mắt sẽ xã ở đồng chí cố cười Chu để. ni có như chính thể tục cô về thỏa, không cũng Kỳ chỉ một ban được, vậy phải hoàn thật, trở sách cô vẫn cũ ổn xuống như cần."ạ vậy Xem ở mắt đâu? mím thấp Lan Tôi Thư, giọng ứng môi: "Khương nói đáp.
Đó là quần áo áp đáy hòm(*).
[Chú thích: (*) Ý chỉ món đồ quý trọng nhất, chỉ dùng lúc đặc biệt quan trọng.] Bị mẹ Khương tìm ra điểm thiếu xót: "Cái này phải buộc thêm một cái khăn quàng cổ màu trắng, Thư Lan nhà ta khẳng định rất xinh đẹp."
Nhà họ Khương sủng đứa con gái Thư Lan này, quần áo ngày thường của Khương Thư Lan đều là được mua giống với các đồng chí nữ trong thành.
Áo khoác cực kỳ có phong cách tây, mặc trên người cô vừa xinh đẹp lại ưa nhìn, khăn quàng cổ màu trắng buộc lên, càng có vẻ mặt mày như họa, màu da sứ trắng.
