"Sẽ không ngược đãi con của mình." Nói tới đoạn này, chủ nhiệm Tưởng có chút khó mở miệng: "Có vấn đề là đối phương đã từng ly dị, lại có hai đứa nhỏ" Ý là khi Khương Thư Lan gả qua đó, cô sẽ là một bà mẹ kế.
Khương Thư Lan nhấp môi, cô vốn được người một nhà vô cùng cưng chiều mà lớn lên, chưa bao giờ cô nghĩ tới chuyện mình sẽ phải gả cho một người đàn ông tái giá, còn phải làm mẹ kế cho người ta.
Trịnh Hướng Đông không xứng với cô còn Trâu Dược Hoa lại xứng ư?
Thấy Khương Thư Lan không lên tiếng, chủ nhiệm Tưởng thở dài. trong chút được hoặc kêu, không ngay kỳ bất hết lần có nghi vài nào trả này thầm, lòng lúc nhận nhưng cô câu lời Cô gọi đã đáy."
22 cùng tuổi, chỉ thôi cô Suy mới đến mà." chủ để, Khương ủi gì nữa Tưởng vậy mà còn an Kỳ thôi nhiệm cách nào, Thư làm thật Lan chỉ nói khác! thầm đi bước người của, chuyện Lan nghĩ sợ, lại đường âu vì cô luôn nhà sống tới trong Khương Thư sắp mà tình cụp mình, sệt cùng mình tới trong khiến nghĩ của mắt chính chỉ lo cảnh suy. yêu qua đứa nhà, năm đều cả mẹ nhường như của các trôi những, Nhiều anh cha nhịn lợi, cô cháu ngày có có, quý cô trọng anh vẫn vậy sống thuận cuộc thường rất thương trai. nhận nhiên Em Cô: "đột lời nói.
Thư qua mịt dâu mờ nhìn có, thấy Khương âm Lan thanh vang âm, thanh Chị có lên hay Thời: "không này gì, cả điểm cô chút nghe đó chị thoáng quanh xung?
Ký chủ?. cô mắc chuyện, Cả khúc duy là đời Trịnh Hướng chính nhất Đông." ấy lớn, trán giác không Có tay đó cô Lan lực áp, quá sờ mà: "hay sinh duỗi lắng hỏi Sau lo phải sờ ảo Thư ra Khương? cô giờ vì như làm dẫn bị Đông còn quyết lần kết giải Trịnh hiện, nhưng chuẩn này kế nào tới người một chỉ Thế mẹ chưa phải Hướng đã hôn!" thân Cô bản Khương, Khương Thư càng thể, không không gia thể Lan thể không ấy!" tư Thư rơi thôi có kia thanh, vào cô nghe được dường trầm một Khương như Lan chỉ mình âm. gọi bên cô sao Tưởng em lại Lan không bày chứ cạnh vài chủ Thư Thư mặt: "làm Lan, tiếng ra, quan chị đừng Mà vẻ, nhiệm tâm em sợ? nên chút không Lan có biết Khương thế Thư nào làm. vào tay lòng dỗ cất khác sẽ thật an ấy, nghĩ Nhìn cô thôi Không cũng em cách, ủi dành như chỉ mịt xét ôm cô, nhiệm vậy Tưởng đau mờ cô một, em không: "ta cho chúng, cả mặt giọng như dâu xem, được lỡ chút chủ, có chồng sắc lòng đâu vòng dịu dàng chị sao.." ra có lắc Tưởng Chủ, Không nhiệm: "ngẩn đầu!. thống bình luận Hệ?
Cái luận bình gọi thống là hệ gì? âm Dường mất thanh biến cứ một lần ra như đúng nãy chỉ đâu tượng lên như hồi lập, cô kia tức là thấy không thôi tưởng vang rồi chỉ do." tiện cô là đầu làm, cẩn Chỉ lấy cớ thận lại qua có suy, đây vẫn cất em sao: "mềm tìm mẹ, chưa nghĩ một, Thư Nói ——" loa cả Chị, chút mờ cô tùy tới không Lan em sứ giọng cái chỉ Khương dâu: "lệ rồi trên mặt như sẽ nào thế khuôn, mịt là kế lắc nghẹn trắng mại." lên chợt bình một thống, ngay đó Bất đầu cô Chúc lúc chủ —— [ được âm ký lựa thanh hệ trong đã vang chọn luận mừng]. ngoại của nhìn nói có nọ lực Hoa cô em chút, bảo Lan Cô ấy Dược: "vô thể, diễm có sắc ai vệ được, chồng Thư nhan em trừ một không lệ Trâu. này rồi, Tưởng cô chủ đã sớm cô có Nếu phụ liên chồng, giải vậy Trân em nhiệm Tú là giúp thân quyết.
Cũng vì rơi vào hoàn cảnh cực chẳng đã, cô ấy mới phải cân nhắc tới Trâu Dược Hoa kia.
Tuy rằng anh ta đã ly dị, còn có con riêng, nhưng thân phận, địa vị cùng với công tác đó cho phép anh ta không sợ Trịnh gia kia.
Người như vậy mới đủ bản lĩnh để bảo vệ một cô gái có nhan sắc tuyệt thế như Khương Thư Lan.
Trên gương mặt trắng sứ của Khương Thư Lan hiện lên một nụ cười miễn cưỡng, cô đã hạ quyết tâm được ăn cả ngã về không: "Chị dâu cả, không cần nghĩ thêm cách nào nữa, cứ quyết định là Trâu Dược Hoa đi, em muốn coi mắt anh ta trong khoảng thời gian sớm nhất có thể."
