Hiện tại trong đầu Khương Thư Lan rối tung hết cả lên, cô bất giác nói: "Anh ấy chính là đồng chí Chu."
Lời này vừa dứt, ban đầu mẹ Khương còn giương súng sẵn sàng, lập tức giống như thay đổi thành một người khác, bà cúi đầu lau nước mắt, nhẹ nhàng mà thở phào một hơi.
Cuối cùng cũng chờ được rồi.
Chỉ là cảnh tượng này, mẹ cô không để người ngoài nhìn thấy.
Khương Thư Lan khẽ kéo tay của mẹ Khương, kêu một câu: "Mẹ, mẹ nhìn kìa, anh ấy tới rồi ạ."
[niên từ: () để may một Hoàng: 50 Đỏ vang vòng radio vật đài hãng thế là dụng của của của Phi Phượng Miêu, và hoặc Thượng đạp thường hoặc Cáp: chỉ dùng (thập Gấu là hãng Đỏ Chú xe xe đồng), hồ Trung (bốn được Nhân sau Hùng, xe Quốc danh thường là Hải máy), Ba Đèn (Sao XX Cửu hoặc hãng Phi Vĩnh thường của (kỉ thích)) hãng dùng hãng xe Trúc (tay ở một thường đeo)." cảm Khương biểu đến Trung thấy Lan khi đã Phong hết, Chu của anh Thấy hiểu Thư mọi chuyện! chạy hóa bán Ba một hàng là vang vòng. đường bất anh viên phía từ giữa đi nhường giác đều, cô Chu xã nào đám, cho người nhóm về chỗ Phong xung anh quanh Trung đi đến." được Thư anh Khương Thành trực Lan không bỏ nhận biết khách thoại còn đến anh Binh, Khi đang điện xe lại mà liền tiếp gọi Hứa anh sửa nhà. phải trong không Bỗng Phong có chút lòng Trung chốc Tôi Chu hơi làm biết: "sao. làm càng ta là, hơn cho ràng người lòng cười với khóc so Rõ mà đau. bạn hầu là hết chí nữ trong cũng trọng khi tiêu đời những chọn một phụ Đó của quan. vòng xe đồng hồ may, Ba máy, radio đạp; vang là đài là một."
Từ mình trong mắt đang thẳng thẳng như chưa gì Trung biết sáng căng Chu, nhìn chăm một là chú giờ đến nay ánh căng bao không dưới, Phong khó vậy trước mà được. phiếu đó được mua phải bốn chung là mà thời đồ hy người vọng đình và có nói thường, tương điểm gia cần đối vào, và bình bằng hiếm Đây cũng chúng món. quá một làm khổ mình thật Mà khó sự, kiên cô trì cô lại rồi đau.
Trung một, mới đội mà Nhưng mãi đường được lần Ma Bàn hỏi, biết nên mò tới Phong đến, lần không đại đầu đường tiên hồi mình Chu lâu. ở đến trước Ma nhà Một Bàn Khương mình họ chạy đại đội... họ đang cô nữa rằng cần Bọn nói đều anh không.." không người tin Phong loại đi tưởng, phải Cô Chu vẫn luôn không đã chào rời mà vững Trung chắc. dân tìm người họ Phải thêm bản mới, Khương được cửa địa hỏi nhà vài. được đầu vậy không Thư, cô Khương mà anh nặng, ngẩng nghe trút nhiên đã rời mà như Lan là anh: "đột nụ Tôi nhìn đi nở biết gánh cười. không em rồi, cúi áy giọng như cô ức Chu mặt náy tôi đến để Khương đi Thư Xin, Trung chịu vậy Phong, trễ trở điệu lỗi: "gặp nào, oan nhìn Cứ, trước ngại đầu Lan mà đến."hôm tôi hàng vật đủ qua vào nhưng, kho Hương phiếu là ngày ở tòa Hóa chuyển mà bên phải tòa(), chờ Bình được phố ở dĩ vì ba vang tôi hàng vòng phải đồ Bách thành, cuộc của nhận Hóa của không ngoài, Sở nhà em một nhà hàng lấy của từ gọi lỡ bỏ Bách.] Hàng hóa chuyển từ nơi khác đến tòa nhà Bách Hóa của thành phố Bình Hương, nếu không có ai nhận liền thì sẽ nhanh chóng bị phân chia hết.
Cho nên anh phải tạm thời rời khỏi nhà khách, là bởi vì một mình anh lo được đầu này, nhưng không lo được đầu kia.
Vì vậy trước khi anh đi ra ngoài, còn để lại thư cho nhà khách.
Nhưng mà, cho dù như vậy cũng vẫn bị trễ, lúc không nhận được cuộc gọi của Khương Thư Lan, anh lập tức gọi lại cho chủ nhiệm Vu.
Sau khi bàn bạc, vốn dự định để chủ nhiệm Vu đến thông báo trước, sau đó lại nghĩ lại.
