Hắn là một trong những người ở hải đảo bên này biết được thân phận thật sự của Chu Trung Phong.
Gia thế của Chu Trung Phong thật sự ưu việt, ông nội anh là lão viện trưởng trên thủ đô đã về hưu, bà nội anh được tôn vinh là bác sĩ hàng đầu quốc gia.
Ngay cả cha mẹ anh cũng vậy, tuy bọn họ không vào bộ đội, mà lại tới căn cứ nghiên cứu khoa học vùng Tây Bắc, đã ẩn dật vài chục năm rồi nhưng chỉ cần hé lộ tên của hai người ấy thôi, cũng đủ sức trở thành nhân vật lớn có khả năng làm chấn động giới nghiên cứu khoa học.
Đã thế, bản thân anh còn xứng với câu nói trò giỏi hơn thầy.
Rõ ràng gia thế ưu việt là vậy, thế mà anh cam tâm tình nguyện từ bỏ thân phận của mình, bắt đầu đặt bước chân đầu tiên ở hải đảo này." kiểu được quá này Anh chuyện nhiều gặp rồi. chí ràng Quốc nhiều nhưng to Tống, cộng rất Đồng thể mà tình tôi: "thanh phụng đến, đồng Vệ Chu âm với mệnh năm, làm sự cậu tôi thân cậu, dùng nói với đứng thẳng rõ. chỉ Trung điện cất Chu thể, nói không chuyện nhiều Phong Quốc: "nhận Tống được, báo bớt tiếng lạnh lùng có anh Vệ?" sắc chí thậm là tử Hắn mình thể xuất gọi có, nhận tự là khá vẻ tài ngoài của còn.""Đại nhỉ Bình Ma, Hương tỉnh xã công, thành phố đội Gọi, Tinh Hồng ——" là gì Đông Bàn?
Phong Chu Trung, "… kết có sáng nào trước Phong tối, mặt Nhưng cuộc ở chỉ ánh Trung Chu tăm không chút. nội dụng những anh mắt coi tận Ông anh cho xếp sắp lần thứ mọi để." dầu ra không muối là rồi ăn Xem. quân một phi đi được qua đoàn nhiều thích không vào thế đồng lý, như tới chỉ quan bản đã chỉ công: "vậy cần một lực Quốc y Tống tự vừa, cả sao sát thôi văn dựa dịu nữa thân cậu anh, chủ gia của bỏ không, Coi mặt như nữ của, tại cậu bên cậu mắt lại ai chí, tuấn có giọng năng Vệ gương anh không? thôn ta viên Đông cậu thức một ấy sinh tỉnh xuống phương phải, yêu xếp bên, nông đại cùng đã trí Sau một cạnh mắt cậu Đối nghiệp, cô tới Kinh chứ nhiệm vụ cho thanh đó đầu người sắp niên này này tài hàng ——""đối chắc chướng là tượng sẽ học không nữ giỏi, làm nên Yến cầu tôi cậu tốt cho? chỉ tự đối hắn ngoài so không, quá không thấp mình nổi vẻ hạ của sắc Không, nổi so xuất, phương phải sự thật là." chưa xong nói còn Hắn." lại Anh tạm thẳng nhăn đành nói, nào phải một, mày lát: "Nơi dừng? một anh đây quân phó trẻ sắc lai lượng đồ nhất tuổi thành, thành trở vụ sau đã trưởng vô lần khu tương hoàn, tiền khi xuất nhiệm đoàn Gần.… lời rời nói bị quỳ Ông chuẩn người nội Vệ của, muốn đã hắn khỏi cách Quốc thấy vội cháu vừa cầu bên, giọng được Tống Trung chuyện, Chu tới cuống mức trai chước những ngoan bắt: "xuống không kia Phong nói hết cháu quýt, xin chuyển mà! vợ tìm Ông mắt phải một của thác tôi sớm cậu cho coi được ủy cậu cưới ngày cho đối nội tượng. như đồng xuất vậy một sắc Rõ là thích thân, ràng lại chí cố trò chơi độc tình. quyết tay câu một Phong với báo cầm trong không, nói hỏi điện hắn lời Trung, mặt của đối Chu chỉ kiên. mặt đã Không Chu cần người, rời đi Phong lạnh: "xoay Trung."
Sau gối, làm thình đó hắn còn bộ quỳ làm thịch tịch.
Tống Vệ Quốc nhất thời không nghĩ ra tên đối phương, hắn chỉ thấy cuối cùng người kia đã ổn định lại, không nhịn được khẽ giơ tay lau mồ hôi, nói: "Quên đi, cậu cứ đi về trước, sẽ có người tới liên hệ với cậu."
Hắn đã chuẩn bị xong xuôi cô vợ kia rồi."Mặt khác, cậu đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ lần này, bộ đội thưởng cho cậu bảy ngày nghỉ phép, là bảy ngày đó, cậu có biết không?"
Lúc này, Chu Trung Phong đã nhận xong tin tức, cho nên anh nhanh chóng đẩy cửa bước ra bên ngoài.
Tống Vệ Quốc lại đột nhiên nhớ ra tên đối tượng coi mắt của anh.
