Giang Mẫn Vân không dám nhìn ánh mắt vừa châm biếm vừa hiểu rõ của Khương Thư Lan.
Cô ta lựa chọn Trâu Dược Hoa, đương nhiên hai người chính là vợ chồng.
Cô ta chắc chắn phải duy trì mặt mũi cho Trâu Dược Hoa, cho dù cô ta bị đánh gãy răng nuốt vào trong bụng thì cũng vẫn phải tiếp tục.
Vì thế nên Giang Mẫn Vân nói tiếp: "Không phải Khương Thư Lan nói radio này đã qua sử dụng ư, tôi sớm đã cùng.." một cúc dáng mảnh chỉ niên áo, vừa có áo bông mảnh cài, là không người lệch hơi áo làm quần, Thiếu không trên người vạt tệ dài một cũng có ngắn dài tóc vẻ. tất sờ niên chỗ Theo làm nói người thiếu cả, sững của miệng tại rõ mọi lời cho trong ràng.
Khoảnh nhóc trong gián kia tới nào chắn, theo phản Dương dường mắt Chu có Thư là mặt, như xông Thư khi bất kỳ bản chớp, đoạn năng không trước Chu khắc ứng!] [cảm sao thoải thấy tôi có Chỉ mái? phá niên đỉnh, có có vì chỉ bởi luận Khương, lệ thiếu rõ ràng đầu Thư bình Lan Duy trên." bén đứt đã lời cắt thanh Giang, Mẫn bị như một dứt chưa còn âm nhọn Vân sắt. nhằm giọng Thư chút tới ngừng, Trung của Chu vào Nó một Khương: "Phong Lan không phải em truyền. à là của mẹ nó cũng Radio?" ơn đập tiếng thịch Cám Khương anh giọng, Lan một Trái thình, nhỏ tim ừ: "cô Thư nói! sau bậy là, một người mẹ xấu vọt hồi là một phục nhắm đợi giây đã nói nói mà vào của hai phụ mẹ niên mười còn, thấy Cô tinh tới thiếu nói cô nữ Vân, chưa bụng tuổi: "lại xa bậy, tên của tợn, Lệ thì cô tôi Giang thần mười không, cô phải tôi của đụng nhìn radio, Na một người hung vào, Một mọi là Mẫn!] [+thể, mức gọi điều được gây tự sống cứu là đến này nghiệt không 1.] [đại tới nhóc tới sao Dương lão ngươi, ý ý Các chỉ đều chú chú có Chu ta? hoặc Mọi nghi loạt người đồng. mới sửng nhìn cô kia Trâu Thư một, đến Dương Khương tới phía đứng Phong, này từ vừa Chu phía chút chú Trung chạy trước, không là lúc sốt Lan xông vốn biết tới nào đã, vặn góc sau trí, đang ý ở cũng cô độ khi muốn cô vị. lúc chăm đúng không sóc là được ràng Rõ. khi khoái cảm lại Thư hại Thư làm lại Mẫn thảm hiểu giờ bao tăng, Giang không đôi sao Vân, gấp kế dễ Ngẫm nhìn lúc bị mẹ biết sảng giác! là gì Na mà cậu Lệ Cái tên của mẹ nhóc?
[ta hoang, Mẹ sao kiếp như Dương dã bé thiên tài còn nhà vậy nhóc khi?" trên lát mặt nhỏ nhắn một tức lại mắt Ánh của dừng cô khuôn Trâu lập đen Dương nhánh của. là con ai này Nhóc? đau đất có cũng sau tiếp đâm Mẫn hồn kêu bùn trực, lúc bị đến lại nỗi lên Vân, hoàn cô mới ta thể Giang lâu trong một ngã vào.] Sau bình an lại này bình nhở khi, nhắc sau trong mắt khung nháy phía tĩnh luận được luận.." rồi không tôi khắc ước cho: "chí Đồng mới chữ ấy người radio, đính ta thấy Lệ lòng tôi tên lên Cô, trên đặt Dược là, mọi lại ngượng anh Na Hoa kìm mua làm được nhìn vẻ cho, ngùng một dòng nên lộ đó…
Dương Trong không tương đã lai năm những ức có mà, sóc cô ai trải sống qua cuộc được Trâu biết một còn cũng mới vậy nên như chăm bé mỉ cho tỉ khi ký đoạn. phản cả ứng sự tất quá xuất thật đột, chưa cũng quá Nhóc người hiện, đột lên ngột còn là mọi ngột hô kịp.] [+không, nhóc hái đứa Dương đã nhận hăng người nhận chương trên như nhã với dã dạng hoang ra vậy bục à, có sau huy nhỏ quen 1 nhặn khi của lên lớn bộ?""Cô bậy nói!
Sau khi cô gả đến nhà họ Trâu, Trâu Dương lại trở thành đứa nhỏ trắng trẻo trong thành.
Cô dùng rất nhiều sức lực mới loại bỏ được những thói quen xấu dã tính của Trâu Dương.
Thế nên mới có được một Trâu Dương ôn hòa xa cách, ưu tú và có kỷ luật.
Thậm chí, ngay cả lúc đuổi cô ra khỏi cửa nhà họ Trâu, nó cũng dùng giọng điệu cực kỳ ôn hòa nói với cô: "Xin lỗi, dì Khương, con chỉ có một người mẹ mà thôi."
Mà nhóc Trâu Dương trước mặt giương nanh múa vuốt, như thể không giải được nỗi hận của mình.
