Mẹ Khương nhìn thoáng qua Hứa Thành Binh, tiếp nhận những lời mà cha Khương còn chưa nói xong, ngữ khí ôn hòa: "Thư Lan là con gái lớn duy nhất của nhà chúng tôi, lại là con gái có được khi về già của chúng tôi, từ khi con bé được sinh ra thì chúng tôi đã tích góp đồ cưới cho nó, hai mươi năm nay không dám nói nhiều, nhưng năm sáu trăm vẫn có, lúc con bé đi lấy chồng, chúng tôi sẽ mang toàn bộ cho con bé để cho con bé mang theo."
Kỳ thật là Khương Thư Lan bắt kịp thời điểm tốt, ban đầu điều kiện trong nhà không tốt như vậy.
Một phần cũng là tuổi tác của Khương Thư Lan và các anh trai trong nhà chênh lệch quá lớn, các anh trai đều kết hôn sinh con hết rồi, lúc này cô mới được sinh ra.
Chờ lúc cô sinh ra, cha Khương là một thầy thuốc lập tức chuyển từ loại tâm tính trước kia, biến thành trạng thái phấn khởi.
Không chỉ riêng khám bệnh cho người trong đại đội của bọn họ, ngay cả các đại đội khác ông cũng sẽ đi, thậm chí còn đi xa ra các xã và thành phố khác." chưa xuống bởi, muộn chúng nỗi nhỏ nó này yêu đây con: "tôi đặc chúng, con nhất từ cái lo, gái mà nấng đứa vì, lại Chu nhỏ ruộng, không làm là của Lan diếm cũng con giọng sinh Đồng, giấu tôi cầu chiều là nhà giờ vì cự này điệu tôi, không những như ông tuyệt Thư nhỏ, chí bé được được bao tôi nhà đứa việc, muốn làm của cưng nuôi đã sợ việc, gì từng vậy ít, gạt đứa cưng tôi chúng nói nhưng làm mua cậu biệt lúa, chính cũng lắng những đến chưa chiều, nhất nhưng chúng của, duy Nói cấy bé quá nông."
Thư lắng lập cần không Lan lo là Ngụ nói xong được người không đình cơm gia mọi ý ăn. đẹp Chúng để ta tìm một sẽ kết ư hôn ngày? là cảm với đang Hứa Thành của Khương này Binh thấy mẹ ta hắn lời nói luôn.." cửa như đầu thế như làm hôn là phải, qua tốt kết này ngày ông thật lần, dù định kết hôn, ngày nào của có cũng đã Con cho gái xem xong cho. góp tích ít Lâu cũng một dài được. chỉ phúc là: "chúng nói một hậu Chu biết Khương tôi, Cha Đồng tôi, là người chúng chí… của thay hắn ta Lần mình đồng vui này cho càng đội. nhớ giục thúc nhiệm đột đi: "nào vội nghe nói khi, đại xem tới rời cậu Ông nhiên khái, Khương chủ Tôi vã đi cậu bên? vậy trông không con nuôi năm cũng ngóng, gái của phải nhiều gái sao là một như Ông này con ngày? định đã Vấn được đề. đảo hải không đi theo, cô: "nặng, nghe nói tâm đâu công, kia Phong ấy chú nhọc vậy cái yên việc, làm ạ con Trung này cần Chu Chú bên. cho như họ thương con gái này thành Hắn thấy họ không của bọn hiếm, sáu nhà năm tới ta hồi nghĩ lại, cũng là vậy trăm tỉnh tới môn Khương dù cho. thím có Chu Khương phụ mày đội Thư con bộ tiền, là rồi nhíu: "đã như, đồng không ngược quanh nhiều ạ ở được của thể cấp chí lại anh Trung thế nuôi Lan Phong co lương Chú. lát ngày xem ngợi không định nghĩ không: "trong Trung ngày vào Phong Chu, ngày thím quyết được chú, Chọn bằng gặp chốc mai có ạ?" sống sức phải chỉ lấy đó ra mình Cha con qua gái muốn, đó Khương phải đến khi, gả sợ của không người sao để đoạt là mạng?.
Khương ngược Cái này dự do, Mẹ lại chút có: "miệng mở." nói không Ông Khương gì. mẹ làm cho của vẻ đã Lời Trung này và Khương Phong cha Khương vui Chu." cơm công nhàng nấu nhiên áo quần giặt nhẹ các gà chính, là ngẫu ăn Cũng việc, cho kiểu như…""thì yên rồi Vậy tâm tôi.
Thư Lan thể Khương mới có giao cho..
Có phải quá nhanh rồi không?"
Mong đợi gả con gái là một chuyện, nhưng chọn ngày mai kết hôn, trong lòng làm sao mà không có ý kiến gì được kia chứ!
Ông Khương nhìn thoáng qua bà Khương, nghĩ đến Trịnh Hướng Đông, trong lòng không khỏi nặng nề: "Cứ nghe đồng chí Chu đi, vậy thì quyết định rồi, sáng mai, đồng chí Chu đến đón dâu đúng không?"
