Câu này vừa nói ra, Khương Thư Lan vốn vẫn nén nước mắt cuối cùng không nhịn được nữa mà khóc lên, cô tiến tới gần mẹ mình, thấp giọng gọi: "Mẹ..."
Mẹ cô cúi xuống xoa đầu cô, mang theo chút khổ sở không nỡ cùng cảm động.
Người làm mẹ này thấy con gái gọi như vậy ruột gan cũng đứt thành từng khúc, bà gạt lệ: "Sao lại nhanh vậy chứ? mưa mà giản lâu, nói dần cha chậm được hiểu lâu thời dầm thể cũng, đi gian Khương giống Đơn chầm mà như thấm theo.
* Đêm giao, Bình giữa điểm giữa thị khuya Hương trấn. thở còn Cô mẹ đang đến, cùng nghĩ nghĩ khóc dài nở, Phong Chu ngồi đến trên đang nức Hướng Trung đến giường cha Đông Trịnh ngồi nghĩ cuối lại. lên Cha lấy hai để Lan này dùng, đỡ phù cho một hơn thuốc bên sưng sẽ: "sang mắt Thư phương đến thuốc ra Khương tẩu Tối đưa thuốc. thuốc chợt bị nói thuốc chuyện sang chuẩn với Lúc bên cạnh Khương Thư nhau, nghe được rồi, Lan cửa lấy tiếng cha phòng đóng đựng mẹ đi. từ có Khương ông nội đi liền ông năm học sau chỉ Cha, vài thể cũng đó nội theo trần ông. nhịn em bẩm cười nói, Thư Hắn không nhìn đợi, ra lẩm được: "tới mà, xa phương anh Lan rước." xoa thì nói Khương thào Lan Khương, Mẹ tự đầu Thư. người hắn Hướng ngồi Đông gấp mới lớn ngày, đã vận lễ Trịnh chuẩn trước sính chiếc quanh rút vài xe tải ta bị là hắn. ngồi rồi hộp giác hộp Cô rất đã, cảm khá kỹ gỗ sờ hơi, những sờ như có dậy cũ góc có, cũ sờ thì mặt hộp chiếc phẳng vào thấy trên nó gỗ. thị mắt độ thị về sắp Bình Lúc của nhìn Hương đến, tải hửng Hướng trời ngủ tới chuẩn ngủ, trấn giới đông đi mốc, Trịnh Bình liền bị gà bầu lên nhìn xe cột rồi gật, hắn Đông phía kia dụi Hương ta biên dụi. như tạm nghề thể nó lang là không lúc, dùng một học được có được Ông, coi gì một tập để mới ấy sống, miễn khi thêm cưỡng làm đây thầy này. là vậy vẫn đứa bây như đã, sao còn gia lập giờ rồi trẻ Lúc đình trước? đình là rồi cô mai Ngày lập gia." dành đầu thút là bắt câu một, của Bà tiếng Khương dài khóc lời thở thít trả cho cha lại bà."
Ông tiếc tôi đồng luyến có, đầu đó nói ý tức: "sau Khương, chút Mẹ gái gật thấy à lập con.
Lan chảy cửa nước lẽ chiếc, Khương Tay Thư ngưng, lòng lại chốt lại lặng gỗ cài xuống, ôm mắt gỗ cô ngực trong hộp. cạnh Cùng với mình gỗ hộp gối của chiếc đặt bên.
Gả Phong Chu Trung cho. còn không, cha thông Chỉ tinh cha nghề cha của là, quá Khương Khương lại nhỏ này." ngưng khóc mới con vừa mẹ nói hai Câu ra này."phí đến không keo không cho giá, phải không xuất nói quá kiệt vào bọn, có chỗ mức mai phung được họ, đúng gái thì cũng đưa đi, con ngày thể nhưng Tối khách nên nào ngồi rồi? rồi hết Khương sưng: "Thư kết, đó chí thấy sẽ mai vui nhíu, đồng ngày mắt, hôn mũi vẻ ngày mày, khóc Đừng cửa nhìn Cha hổ Chu tới lên xấu rất Lan. đầu gật thuốc về mình cũng gật tốt muốn, dùng cha cho cô, một hiểu cách chút biết Thư Lan Khương. trằn trên, Thư trọc tối giường Buổi Lan nằm Khương.
Màn mông u âm ít của cửa, mênh gì khuôn qua trên chút tuấn có, mặt dật mỹ thủy xuyên đêm kính, nhiều xe thấu trời nét hắn ẩn bầu trên cũng tinh. thở Cô trời một nhàng phào bầu, rằm nhìn trên hơi trăng nhẹ." đón rồi môn thôi về đoạn đi, Hồi có vợ thiếu lễ sính nữa hắn còn chỉ công đã!" là những Đại ngự lang, nội ông là trong cuối y cùng Cha của ông Thanh một như Khương chính dường thầy.
Thậm chí còn có cảm giác sờ qua vài chỗ liền cảm nhận được chỗ lồi lõm của hộp.
Chiếc hộp gỗ này, không biết mẹ cô sờ biết bao nhiêu lần rồi mới có thể tích góp được tiền đầy nguyên hòm như vậy?
Trong lòng khương Thư Lan hiểu rõ, nhưng lại có chút khó chịu.
Cô chăm chú mà sờ hộp gỗ, rất nhanh đã có quyết định rồi, những tưởng sẽ đi ngủ, không ngờ vẫn chưa thể.
Cô nghĩ đến ngày mai bản thân kết hôn lập gia đình rồi, còn có chút hồi hộp, cứ vậy mà mở to mắt, tới tận nửa đêm mới mê man dần ngủ.
