Gà gáy liên tục, ống khói của từng nhà bắt đầu bốc khói.
Mẹ Khương vừa lo lắng vừa vui sướng mà đi ngủ, cho đến tận năm giờ hơn.
Tưởng Tú Trân muốn đi gọi Thư Lan rời giường trang điểm, tối hôm qua bọn họ có mời một bà lão có phúc khí nhất ở đại đội tới sửa soạn giảo mặt() cho Thư Lan.
[Chú thích: () Giảo mặt bằng sợi chỉ là kỹ thuật làm đẹp truyền thống dùng sợi chỉ để loại bỏ lông trên khuôn mặt phụ nữ có lịch sử lâu đời ở Tây Á, Trung Á và Đông Á.] Tưởng Tú Trân vừa định gõ cửa, lại bị mẹ Khương ngăn cản." giảo nhiều lão trợ vô luôn người mời nhiều song nữa Phúc, Toàn này tương đẹp, có rất cùng toàn, rất cái bà hơn còn con chồng của, êm có Cả mặt ấy sau cuộc bà còn đời rất tới. giọng bà Trân có ruột thu đây, nói Mẹ Tưởng chút hồi tay Tú, nhỏ sốt Phúc: "đã, Toàn giọng chị ấy cánh rồi đến.
Chuyện ta để một: "vợ đường đầu kêu Lan Khương đi xong Mẹ đỏ này nhị gọi đi Thư lão chúng cho, lắc uống lão trứng rồi làm bà sẽ ấy trà cứ chén bà. bát cũng nên hay bà ấy lập vẻ nói lấy vui, nhận nước đường đỏ Khương thuyên của tức không Nhưng, luyên nhà họ phải trở người. mặt thường trạng ráp của lại, thôi Lan Khương đến trở giường, xoa Lan cạnh nước bình, Khương tay liền Mẹ khuôn lau đi bàn bên dậy xoa thái Thư Thư: "mắt ra, đưa thô.
Mẹ phát vào lặng động rén ra, đẩy bước nào lẽ cứ cửa không rón vậy rón mà phòng Khương tiếng ra trong hết ra. cần không mà Có chứ chăm ai sóc? còn này hôm gì trên con dù còn, biếng không con trong đi cho sau, Ngày làm nhưng rồi gái, chồng nữa cũng ngủ còn già lười chỉ, phải nhà thôi việc người nay, bà gả, có bên có nặng mà có. đặt một thêm lên hôm đi đến được nữa tối ngủ môi bé: "nói một phải Thư chắc ở con nhiều, suỵt tay chuyện Cho khuya ngón đưa bên ngủ tiếng nghe, chút mẹ mới qua Bà Lan.
Phòng phía Đông." gì sau còn không nửa Trước cũng phải tiếng sao nữa?
Thư vào hệt khiến con bộ của, Nước đỏ con mẹ đến rực bà quá dạng xuống Khương, Lan đều lòng sợ vậy mình bế đứa giống, mạnh khỉ mới nhỏ mắt rơi giật Khương như liền nhớ sinh gì làm. bà liền như Phúc cũng mang miệng con, mắt chép coi này nói nhà Bà, mở rất tầm chiều gái ấy nghe xong được Toàn. nướng Khương ngủ có còn thể gái hôn kết nữa con, nhà cũng này nào thì chẳng Ngày nhà cho họ ngoài. ngoài nghe bếp nhà thấy sân đón đi, trong lý mình vào từ, phòng liền tự xong Toàn Tú bên Phúc bà Tưởng tiếp có Trân vào. vô Khương Giường nhũn nhu, nên từ hai bóc có Thư cùng nhìn đất mi khiến nhìn, mềm nóng nhíu như trắng đỏ Lan hơi, tim ửng má thuận lại ra người muốn trở. được thoải như con phụ có chồng gái, còn còn thể một làm sao thời người rồi nữ mái có Làm?" nhau tiếng ở cũng một hắt, Trong chưa nhà có người người lớn thấy hai, xì với có thể bên, cần cần mươi tận cái nhiều ở nghe, trong phòng chỉ vốn có được đến cạnh phòng người nói.
Thư đến Lan kia thanh âm Chưa thức đánh nói. không ở này muộn bọc vẫn nhỏ bao thể việc, được thận đứa yếu cô sinh, Bà nhà cẩn luôn, làm đuối sợ thân. đi chỉ mà phải Vậy chớp đã trong mắt rồi gả cô!
Càng nướng nói được ngủ đến đừng việc. biết nhìn thế mãi nhìn muốn sao vì, cứ cũng đủ Không nào không thấy. cạnh ngồi gái giường thể, sưa giường ngồi gỗ đoạn Bà, ngẩng một vặn con, vừa nhìn khúc ngủ đầu trên phía cách thấy say đang lên có một bên. qua đến bà Phúc, Mời Toàn được cùng cuối cũng mời mời lại."
Mẹ Khương cả đời tính tình đều mạnh mẽ, chỉ có ở trước mặt con gái mới đem tất cả dịu dàng dành cho Thư Lan, đến cả giọng nói cũng vô cùng nhẹ nhàng.
Khương Thư Lan mê man mà mở mắt ra: "Mẹ!"
Mở miệng đã gọi mẹ, âm thanh vừa nhẹ nhàng vừa có vài phần ngọt ngào.
Lòng mẹ Khương nhũn ra, bà ừ một tiếng, vỗ vỗ cạnh giường: "Dậy thôi, sáu giờ rồi, bà Toàn Phúc đã tới rồi, chúng ta đi giảo mặt trước."
