Muộn hơn chút, người thân họ hàng bên này đều đã đến hết rồi, muốn đi xem cô dâu mới.
Bà Toàn Phúc sao?
Khương Thư Lan còn đang buồn ngủ, nháy mắt liền bừng tỉnh: "Con biết rồi mẹ, giờ con dậy đây."
Mẹ Khương dẫn cô ra đến cửa, còn không quên dặn dò: "Áo bông hồng mẹ có đặt cạnh giường rồi, hôm nay là ngày mừng của con nên sẽ mặc cái này."
Áo bông hồng này được làm từ năm ngoái, năm ngoái cha Khương kiếm được chút tiền, mẹ Khương trước tiên liền đem số tiền đó đi làm chiếc áo này.
Khương người cũng gặp Khương cả miệng ngạc Thư há nhà Lan Đến họ nào phải cũng nhiên ngày. đến nhà nói chưa bà Chứ Phúc Khương vừa mới tới Toàn họ.
Thư mấy là cạnh khó tiếc, nếu hơi Đứa tiên con luyến vậy một Khương: "thở luyến thần bên họ cứ đến thì gái, nhẹ ấy rất Khương lớn hô tiếc trách Lan tôi đến, người như này của nhìn tiến tôi nhỏ Bà vậy nhà cũng! chút không lên người nào Mặc lạnh hề. nóng mà áo giường bông, đã nóng đi ngủ Khương từ Lan buồn lấy áo cô, Khương thức độ khiến trên mẹ toàn nên, cùng bông Thư hồng hoàn trên Theo cầm nhiệt cho tỉnh giường trở vô. đau bà một Phúc sẽ Toàn: "ủi nhẹ tay, Không cô chút đâu Bà an.] [áo Thư tôi vậy cũng như Thư áo phải bộ giống mặc, quần Tôi quần giống muốn thôi hệt của tìm đi!] đó cô thống ra gì, Khương lập phát được thể luận rất Thư ra nhưng, ngay ngẩn nhiều bình có chưa hiểu vẫn, Lan được tức ra hệ đoán hết."
Phúc nghĩ một nói đi tìm chỉ, bà Bà ấy trong Bà chao lại sợi, tới trắng chỉ tôi giúp Khương nghĩ tiếng: "mới đến tay sợi ôi đi cầm Toàn đây một rồi.] [+xinh, là vậy đó đẹp áo ta bánh mấy khuôn, thứ quần cũng của đẹp người hết chúng phải, thì 1 mùa mặt không mỳ quê như gì mặc mà nên. có mà một trên hồi Thư năng để Lan, Lan Khương hơi giường nằm theo Phúc căng Bà, Toàn bản chút Thư hộp ngừng không thẳng. mẹ cô thay xem tới Đợi, cho khi đi sau vừa rồi định Khương xong. vậy cảm giác mặc người mỹ vậy cô đến, lên lại Sao tranh bức tết giống đẹp hệt nhân như trong. có như áo kéo bộ vậy Lan vậy hơi Thư ngùng cứ áo mặc, lên góc Khương kéo ngượng đẹp quần người. chị chút phiền mình cho nghe Lan thích Mẹ gái Vậy thú khen với nói, đẹp cho người Khương: "một mà nhà ấy ta con cạnh soạn ở tôi Thư bên sửa bà." sợ trong phạm như mình ấy sợi tựa vậy thần tay Bà mạo Thư Lan chỉ tiên đến cũ sẽ. ra mà mở Khương mái, nhịn đi xuống thoải Lan ngoài cửa Thư. nhà về mười cả phía ngơ loạt nhìn ở người cô đều, mà đồng năng Có ngồi mười tất đang tức, đến ngẩn bản theo hai chính lập một. lại Một hiện luận lên nhiên tràng bình đột." cong chỗ nhìn uốn Toàn hình, Thư chữ bà tiếng đặt sợi vâng ngón Khương trái Lan, cắn một phải thành lên kéo giữ, Phúc chỉ bát, ngón miệng chỉ. mà lưng một Khương đứng cho, nhau người thẳng sống tự hào nhỏ Áo, mẹ bông trên làm lớn với lại bông phen hồng bông hợp cô."
Thư có ngùng mím Lan môi hơi Khương ngượng. quý vô Áo hoa, phú màu ngụ tốt trên có cùng khai, ý bông in hồng mặt.
Bọn họ khen đẹp đang cô!
[hoa, không bắc áo đông thẫm Quào nhìn bông quê đỏ sao phải rất hồng mùa?
Mẹ chối Khương thể nhanh mới được đến chỉ, tìm rất đó không từ nhiên một sợi đương đưa đã. cô rất, dạng ngọc thực chao đã thẳng rồi tắp ngày dàng Khương thường, làn Lan bộ hàm răng mày, sự trắng mặt da, dịu đẹp đẹp Thư xinh, đều như Ôi của rất.!
Sợi chỉ linh hoạt di chuyển, thu vào rồi thả ra, sợi lông tơ nhỏ cứ vậy trượt xuống dưới, bắt đầu ở chiếc cổ bóng loáng như ngọc, tinh tế thon dài.
Tiếp đến là tới cằm, cuối cùng tới trán, một đường trượt từ dưới lên trên.
Khương Thư Lan có hơi đau một chút, cô thở ra một hơi.
Bà Toàn Phúc làm động tác của mình chậm lại, nhìn khuôn mặt trơn bóng như ngọc của Khương Thư Lan, sau đó chúc phúc: "Cây vừng nở hoa liên tục lớn, hôn nhân mỹ mãn đến đầu bạc."
