Hôm qua còn anh anh em em, ân ân ái ái hai người, giờ phút này không nói trở mặt thành thù, chí ít cũng là tương hỗ nghi kỵ.
Lý Tiểu Liên che lấy sưng đỏ mặt, nước mắt không cầm được rơi xuống, muốn khóc lớn tiếng lại không dám, chỉ dám phát ra ô ô nha nha thanh âm."Cao ca, Cao chủ nhiệm, thật không phải ta làm.
Ngươi biết ta không có cái gan đó, ta cũng không có bản sự đó mà!"
Cao Tiến cũng không phải không có đầu óc, hắn đương nhiên biết Lý Tiểu Liên không có cái gan đó, nhưng điều đó không ngăn cản hắn hoài nghi Lý Tiểu Liên.
Đêm qua hắn cùng Lý Tiểu Liên nhắc đến chuyện mình giấu đồ vật, sau khi ra ngoài hắn đến cái viện này.
Sáng hôm nay Lý Tiểu Liên lại trùng hợp như vậy cũng đến cái viện này, tất cả đồ đạc của hắn đều không cánh mà bay, để hắn sao có thể không nghi ngờ?"Đi!
Ngươi ngậm miệng lại!
Khóc, khóc, khóc cái gì?
Ta còn chưa có chết đâu!
Ngươi bây giờ tranh thủ thời gian cút trở về cho ta, từ giờ trở đi không được phép rời khỏi cái phòng đó, trước khi ta chưa điều tra rõ ràng, ngươi không được đi đâu cả, nghe rõ chưa?"
Lý Tiểu Liên nhìn hắn nổi giận như thế, trong lòng đoán chắc là mất đi thứ gì vô cùng ghê gớm, làm sao dám sờ vào chỗ hắn xui xẻo, vội vàng ngậm nước mắt gật đầu đồng ý."Mẹ nó!
Lão tử chơi ưng lâu ngày, bị ưng mổ vào mắt.
Ta phải xem rốt cuộc là ai, dám động vào đầu Thái Tuế.
Chỉ cần ở địa phận Ninh Huyện này, lật tung lên, ta cũng phải tìm ra hắn!"
Hắn lúc nói những lời này, hung tợn trừng mắt Lý Tiểu Liên, nhìn thấy Lý Tiểu Liên trong lòng hốt hoảng.
Vội vàng không ngừng lắc đầu cùng hắn giải thích, nhưng rõ ràng Cao Tiến chính là không tin, cứ như vậy hùng hùng hổ hổ đi ra ngoài.
Xem đủ trò vui rồi, Vương Diệu Diệu từ trong không gian đi ra một đường chậm rãi ung dung đến quán cơm quốc doanh ăn điểm tâm mới trở về nhà máy thực phẩm.
Lúc này nàng thật rất may mắn, lúc trước phó trưởng xưởng cho chính mình sắp xếp một gian ký túc xá, làm chuyện gì đều thuận tiện hơn nhiều.
Hiện tại Cao Tiến cùng Lý Tiểu Liên rõ ràng là đã ly tâm, đoán chừng một lát Cao Tiến cũng không có tâm tình tìm nàng gây phiền phức nữa.
Nhưng chỉ như vậy còn chưa đủ, nàng phải nghĩ cho kỹ xem làm thế nào mới có thể cứu được Sính Đình và ông của quản gia ra?
Làm thế nào mới có thể triệt để thoát khỏi Lý Tiểu Liên, vĩnh viễn trừ hậu họa.
Buổi chiều Chu Hồng Bân từ Lĩnh Nam thôn trở về, vừa về đến Ninh Huyện liền đến nhà máy thực phẩm đi tìm Vương Diệu Diệu, rất chắc chắn nói với Vương Diệu Diệu, để nàng có thể yên tâm, Vương Ái Quốc nhất định sẽ không nói bậy.
Thực ra Vương Diệu Diệu bây giờ căn bản không sợ Vương Ái Quốc nói gì, bởi vì nàng biết Cao Tiến hiện tại khẳng định đang đau lòng, đau vì số tài sản mình tích lũy bao năm nay lại cứ thế không cánh mà bay, làm gì còn tâm tình mà quản chuyện vặt vãnh của Lý Tiểu Liên."Chu đại ca, ta bên này còn một chuyện, muốn nhờ ngươi giúp một chút.
Anh có thể đi dò la xem nhà Cao Tiến ở đâu không?
Vợ hắn thời gian nào ở nhà không?
Ta muốn tặng một món quà lớn cho cô ta."
Nhìn nụ cười trên mặt Vương Diệu Diệu, không hiểu sao Chu Hồng Bân đột nhiên nghĩ đến lúc trước ở Lĩnh Nam thôn, khi bắt đám Bạch Tương Tương cùng Điền Đức Quý, cô bé cũng lộ ra loại nụ cười nhất định phải được này.
Không hỏi gì thêm, Chu Hồng Bân lập tức đi nghe ngóng, đến chạng vạng tối thì mang tin tức đến cho Vương Diệu Diệu, nhà bọn họ ở phía nam Ninh Huyện, ở nơi khá là thuận tiện cho sinh hoạt, cách bách hóa và nhà ga không xa.
Nhà Cao Tiến có một trai một gái, vợ hắn làm việc ngay tại phòng làm việc Huyện ủy, chỉ cần nhìn vị trí nhà ở của bọn họ là biết, vợ trẻ của Cao Tiến là một người khá có yêu cầu với cuộc sống.
Chu Hồng Bân còn nói cho nàng, bảo nàng dạo này không nên ra ngoài, hôm nay không biết có chuyện gì xảy ra, đường lớn ngõ nhỏ đều có rất nhiều người của ủy ban nào đó, thấy người lạ mặt hoặc khả nghi là giữ lại kiểm tra hỏi han.
Anh ta hơi hỏi thăm, thì nghe nói nhà một người có thế lực nào đó bị mất đồ rất quan trọng, nghi là đặc vụ gián điệp làm.
Vương Diệu Diệu trong lòng vui mừng, đặc vụ gián điệp cái con khỉ, đây rõ ràng là Cao Tiến mượn lý do này để tìm bảo bối bị mất của hắn.
Chỉ tiếc, đừng nói là lật tung Ninh Huyện lên, cho dù hắn có thật sự lật trời, cũng không thể tìm được."Được, ta biết rồi.
Anh cứ yên tâm đi, ta nhất định sẽ cẩn thận làm việc, Sính Đình còn đang đợi ta mà!"
Tiễn Chu Hồng Bân đi, trời cũng đã tối, vào không gian ăn no bụng, nàng liền suy nghĩ đến việc ra ngoài.
Trước tiên cần phải theo dõi một chút, sau đó tìm cơ hội để cho bọn họ một đòn chí mạng.
Cao Tiến ngược lại là biết hưởng thụ, ở nhà nhỏ riêng biệt, nhìn độ khí phách của cái cổng thôi cũng biết hắn thường ngày không phải là một người sống kín tiếng.
Bình thường không biết vơ vét bao nhiêu tiền của bất nghĩa, mới có thể chu cấp nổi cho hắn cuộc sống xa hoa của cái nhà lớn vọng tộc này.
Không đầy một lát liền thấy Cao Tiến sắc mặt không mấy vui vẻ tiến vào cổng nhà, cả người hắn trông như sắp bùng nổ đến nơi.
Vương Diệu Diệu nghĩ cũng biết, chắc chắn là vì không tìm thấy manh mối gì mà tức đến phát điên.
Vương Diệu Diệu đã xác định được địa điểm, đang định quay trở lại nhà máy thực phẩm, thì thấy Cao Tiến giận đùng đùng đi ra ngoài.
Không biết tại sao, nàng có một dự cảm, Cao Tiến là đi tìm Lý Tiểu Liên, vậy thì chắc chắn không phải để vuốt ve an ủi, mà chắc chắn là để trút giận.
Quả nhiên, nàng theo sau từ xa, thấy Cao Tiến đi vào nhà Lý Tiểu Liên.
Vốn nghĩ phải chờ vài ngày mới có thể tìm được cơ hội, không ngờ cơ hội lại tự chui đến cửa!
Nhanh chóng theo đường cũ quay về nhà Cao Tiến, vào không gian dùng tay phải xiêu xiêu vẹo vẹo viết lên giấy địa chỉ và tên Lý Tiểu Liên hiện tại."Phanh phanh phanh!"
Vợ trẻ của Cao Tiến là Lưu Mẫn nghe thấy có người gõ cửa, còn tưởng là chồng mình về.
Không biết có phải công việc xảy ra vấn đề gì không mà hôm nay Cao Tiến trở về trông như sắp ăn thuốc nổ đến nơi.
Vừa vào cửa chưa nói hai câu đã bảo có việc gấp phải đi ngay.
Mở cửa ra, nhìn trái ngó phải một lượt không thấy ai.
Đang lúc bồn chồn thì không biết ai không muốn sống, lại dám trêu đùa mình.
Đang chuẩn bị đóng cửa thì thấy trên cửa có một tờ giấy, nhờ ánh đèn yếu ớt trong nhà mới thấy rõ trên đó viết một dãy địa chỉ và một cái tên phụ nữ.
Đã đưa đến tận dưới mí mắt, không biết chuyện gì thì thật quá ngu!
Lập tức giận sôi máu.
Cái tên Cao Tiến này, trước đây lúc mình ở bên hắn thì hắn chẳng có tiền, cũng không có công việc.
Sau khi mình kết hôn với hắn, nhờ mối quan hệ mà tìm cho hắn một công việc chân tay ở ủy ban, không ngờ hắn leo lên nhanh như vậy, không mấy năm đã lên đến chức Phó chủ nhiệm.
Thường ngày thì thấy cũng dịu dàng quan tâm mình, cơ bản thì xem như là nghe lời.
Không ngờ sau lưng còn có nhiều tính toán như vậy, nếu để bà bắt gặp dám cả gan giấu vàng cất ngọc bên ngoài, nhất định sẽ không tha cho hắn!
Vào nhà dặn dò nữ đồng nghiệp ở cùng vài câu, vội vã ra ngoài.
Vương Diệu Diệu cảm thấy mình cả ngày hôm nay thật là quá bận rộn, đi đi lại lại còn nhiều hơn cả số lần đi lại của mình trong ba ngày bình thường.
Một đường đi theo Lưu Mẫn đến chỗ Lý Tiểu Liên ở, tận mắt thấy cô ta gõ cửa, không có gì bất ngờ xảy ra, từ bên trong truyền ra tiếng của Lý Tiểu Liên."Ai vậy?"
Ngoài cửa không có ai trả lời, Lý Tiểu Liên còn tưởng là người lần trước đưa giấy cho mình đến nữa, nàng hung hăng nghĩ, nếu bắt được người này, có rút gân lột da cũng không hả được nỗi hận trong lòng."Kẽo kẹt!"
Cửa theo tiếng mà mở.
Mặc cho Lý Tiểu Liên có cản như thế nào, Lưu Mẫn chính là quyết tâm xông vào.
Thật ra Lý Tiểu Liên đã nhận ra cô ta, nhưng mà sao cô ta có thể so được sức với Lưu Mẫn, đã vậy Lưu Mẫn hiện tại lại đang nổi giận ngút trời, nàng làm sao chống đỡ nổi?
Chỉ một lát sau đã nghe thấy tiếng khóc của Lưu Mẫn trong phòng."Tên Cao Tiến không có lương tâm kia, dám giấu người ở bên ngoài hả?""Không phải, chị dâu, chị nghe em nói, em với cô ta không có gì cả, chỉ là dạo này có một vụ án liên quan đến cô ta, em tới điều tra thôi."
Lời Cao Tiến nói cũng không sai, hôm nay hắn thật sự không phải đến tìm Lý Tiểu Liên nói chuyện yêu đương, hắn đến tìm Lý Tiểu Liên tìm manh mối, tiện thể trút giận.
Không ngờ, bị vợ mình bắt quả tang."Đêm hôm khuya khoắt, anh bảo anh tìm cô ta điều tra, anh nghĩ ai tin chứ?
Hơn nữa, anh có cả một đám huynh đệ như vậy, ai chẳng làm được việc này?
Đến phiên anh đi điều tra chắc?
Cao Tiến, anh coi tôi là đồ ngốc hả?"
Lưu Mẫn tuy đang tức giận, nhưng đầu óc vẫn rất minh mẫn.
Cao Tiến nhất thời không biết nên giải thích thế nào, dù sao chuyện mình lén giấu một phòng đầy vàng bạc châu báu thì hiện tại tất cả đều không còn.
Chuyện này hiện tại dù thế nào hắn cũng không dám nói ra, với tình cảnh hiện giờ thì thật là câm ăn hoàng liên, có khổ không nói được!
Thấy Cao Tiến không nói nên lời, Lưu Mẫn cho là hắn đã chột dạ thừa nhận.
Nghiến răng nghiến lợi cho Cao Tiến một bạt tai, lại không nói hai lời túm lấy tóc Lý Tiểu Liên cho hai bạt tai liên tiếp.
Lý Tiểu Liên cảm thấy da đầu sắp bị kéo đứt ra, mặt thì đau rát.
Nhưng Cao Tiến ăn một cái bạt tai cũng không lên tiếng, nàng cũng không dám tránh, cứ thế cắn răng chịu đựng...
