Trong không gian mấy ngày, làm một đống lớn thức ăn chín.
Đầu tiên là làm thịt thỏ xào cay, trước tiên đem thịt thỏ cắt thành miếng, cho ớt, hoa tiêu, muối, rượu gia vị, gừng vào ướp khoảng hai giờ để thịt ngấm đều gia vị.
Đun dầu nóng đến bảy phần, đổ thịt thỏ đã ướp vào chiên đến khi bên ngoài thịt thỏ khô giòn thì vớt ra, lúc còn nóng rắc thêm vừng trắng, đưa vào miệng vừa ăn vừa xuýt xoa, thơm nức mũi, ngon không tả xiết.
Để nguội sau đó, một nửa rắc nước suối linh tuyền để giữ tươi, bỏ vào trong hộp như đồ hộp, miệng hộp dùng màng bọc thực phẩm dán kín, vặn nắp lên. Lật ngược hộp lại, không có dầu chảy ra, hiệu quả bịt kín rất tốt.
Còn làm thịt heo mứt, cách làm thịt heo mứt hơi cầu kỳ, trước tiên đem thịt heo xay bằng máy thành nhân thịt, lần lượt cho rượu gia vị, nước tương, mật ong, dầu hào, bột đỏ gấc vào nhân thịt, quấy đều theo chiều kim đồng hồ.
Sau đó bỏ đường, muối vào quấy đều, lấy ra túi giữ tươi trong không gian bọc nhân thịt, dùng chày cán bột cán thành miếng thịt thật mỏng.
Không có lò nướng, chỉ có thể dùng chảo, đun lửa nhỏ, đặt miếng thịt lên chảo, nướng xèo xèo có dầu chảy ra. Nướng khô rồi lấy xuống đặt lên thớt khi còn nóng thì rắc vừng, thêm một chút nước suối linh tuyền để giữ tươi, cuối cùng cắt nhỏ miếng thịt và dùng màng bọc thực phẩm bọc lại bỏ vào hộp sắt.
Lại giết mấy con thỏ ướp muối phơi khô, chuẩn bị gửi một phần cho Cố Minh Hạo, còn mang một phần đến nông trường Thanh Hà ở nhanh thị để thăm cậu.
Thu dọn xong đồ gửi cho Cố Minh Hạo, viết thư cho Cố Minh Hạo, rồi mang theo đồ đến Ninh Huyện.
Sính Đình mấy ngày trước đã đến trường trung học Ninh Huyện thi, trường thông báo mấy ngày sau sẽ có kết quả.“Cảm thấy thi thế nào? Có chắc không?”“Tỷ, đừng lo, chắc chắn không vấn đề gì, đề trên đó ta đều biết." Sính Đình tự tin tràn đầy, trên mặt tươi rói.
Nhìn Sính Đình tràn đầy tự tin như vậy thật tốt, Vương Diệu Diệu từ tận đáy lòng thấy vui cho nàng.
Vương Diệu Diệu cũng nói kế hoạch đến nhanh thị thăm cậu của mình cho ông Quản gia và Sính Đình, hai người vừa mừng vừa lo. Mừng vì cuối cùng có người đi thăm họ, một nhà ba người ở nông trường như thế nào? Mặc dù nửa năm nay quen biết Vương Diệu Diệu, cũng gửi hai bức thư cùng một vài thứ qua đó, nhưng vì tất cả thư và đồ đều phải qua kiểm duyệt, nên không dám nói gì, chỉ là hỏi thăm sức khỏe bình thường.
Ba của Sính Đình là Từ Cẩn Hành, tức Nhị cữu của Vương Diệu Diệu, có lẽ sợ liên lụy bọn họ nên chưa từng hồi âm. Lần này Vương Diệu Diệu có thể đi thăm bọn họ, cũng giải quyết xong mối lo của ông Quản gia và Sính Đình.
Nhưng bọn họ lại lo lắng, nông trường Thanh Hà cách Ninh Huyện hơn 500 cây số, Vương Diệu Diệu một cô gái, đi đường một mình có nhiều nguy hiểm.
Vương Diệu Diệu an ủi họ, ta nhất định sẽ cẩn thận, không có chuyện gì đâu. Thật ra trong lòng nàng cũng không yên tâm, chỉ là nhờ vào không gian, những lúc nguy hiểm có thể tự bảo vệ mình.
Đến cửa hàng bách hóa tìm Lưu chủ nhiệm, báo cho hắn biết dạo này sẽ đi xa nhà một chuyến, điểm tâm sẽ có người trong thôn đưa tới, mong Lưu chủ nhiệm chiếu cố nhiều một chút. Lưu chủ nhiệm đương nhiên là miệng đầy đồng ý, dù sao việc kinh doanh điểm tâm này cũng có phần của hắn.
Sau đó là tìm Lý ca, hẹn gặp nhau vào lúc 8 giờ tối dưới gốc cây hòe lớn.
Những cây trong không gian càng ngày càng lớn, thời gian trưởng thành cũng ngắn hơn trước 5~7 ngày.
Tối đến Vương Diệu Diệu hóa trang xong đúng hẹn đến dưới cây hòe lớn đợi Lý ca.
Đã lâu không gặp, Lý ca thật sự rất nhớ nàng. Một là vì Vương Diệu Diệu xem như thần tài của hắn, mang đến cho hắn tài sản lớn trong thời đại này. Hai là do thời gian tiếp xúc lâu, hắn rất thích cách đối nhân xử thế của Vương Diệu Diệu, dù là công hay tư hắn đều không mong Vương Diệu Diệu xảy ra chuyện.“Đại muội tử, sự việc đã giải quyết xong chưa? Có gì cần lo lắng hậu sự không? Cần giúp đỡ thì cứ nói, đừng khách khí với ca.”
Lý ca nói chân thành, Vương Diệu Diệu cũng có chút cảm động, lắc đầu: "Không có chuyện gì, đều đã giải quyết xong rồi. Về sau nếu có chỗ nào cần, nhất định sẽ nhờ ngươi. Giống như lần trước chuyện nhà, đa tạ Lý ca!”"Ai, mấy chuyện nhỏ nhặt này thì tính gì, dù gì chúng ta cũng xem như có giao tình sinh tử. Đừng có khách khí qua lại như vậy.”
Vương Diệu Diệu biết Lý ca là người sảng khoái, nên cũng nghe theo mà gật đầu.“Hôm nay lại mang đến đồ tốt gì cho ca vậy?” Lý ca xoa hai tay, vẻ mặt hớn hở."Cũng không có gì đặc biệt, chỉ là lương thực thôi. Lần này có một chút thịt rừng, nhưng không nhiều lắm, chỉ có mấy chục con thỏ rừng thôi, không biết Lý ca có hứng thú không?""Thỏ rừng chạy nhanh lắm, bắt được bọn chúng đúng là không dễ dàng! Đại muội tử, ngươi thật có bản lĩnh." Lý ca giơ ngón tay cái lên khen."Hại, bọn ta người sống trên núi quen rồi, bắt mấy con thỏ cũng không tính là chuyện khó."
Hai người không khách khí nữa, trực tiếp đi cân, lương thực 9300 cân, vẫn theo giá cũ là 3 hào 1 cân. Thỏ 42 con, con nào con nấy đều xấp xỉ nhau, Lý ca rất sảng khoái trả 5 tệ 1 con.
Tổng cộng là 3465 tệ, tiền trao cháo múc.
Lần trước hắn còn mua một ít đồ, cơ bản cũng đã thu xếp đủ, 30 cân bông, ba tấm vải, một tấm màu tím, một tấm màu xanh da trời xen lẫn xanh lá cây, còn có một tấm màu xám nhạt. Ba màu đều rất nhã nhặn, không chói mắt, có thể dùng làm quần áo hoặc chăn.
Ngoài ra còn có thuốc hạ sốt, thuốc tiêu viêm, thuốc cầm tiêu chảy, cùng một bao thuốc cao lớn.
Lần trước còn nhờ Lý ca một việc, đó là hắn cần một giấy giới thiệu đến nông trường Thanh Hà nhanh thị để thăm người thân.
Lý ca vỗ ngực đáp ứng, đây không phải việc khó gì, hắn nhờ người ta mở thêm mấy tờ giấy trống, đóng dấu vào đó đưa cho Vương Diệu Diệu để đề phòng.
Vương Diệu Diệu thật rất cảm kích hắn, không ngừng cảm ơn khiến Lý ca ngại ngùng gãi đầu.“Ta cũng không giúp được gì, ngươi khách sáo quá làm ta không có ý tứ.”"Chuyến này ta đi chắc cũng mười ngày nửa tháng không về, cho nên lần giao dịch tới chắc phải đợi ta quay về thôi.""Ừ, những cái này cũng không vội, quan trọng nhất là, ngươi phải tự bảo vệ mình, dù sao đường xa. Bình an đi, thuận lợi trở về nhé.""Được, vậy xin nhận lời chúc của ngài, chúng ta hẹn gặp lại!”
Trở về Lĩnh Nam thôn, việc thu hoạch cũng đã làm được một nửa, mọi người rất hăng hái, Vương Diệu Diệu tìm bí thư chi bộ già và đội trưởng nói mình muốn xin nghỉ nửa tháng đi thăm người thân ở nhanh thị.
Bí thư chi bộ già và đội trưởng đều rất tò mò, bọn họ cũng đều biết Vương Diệu Diệu không có người thân gì, Vương Diệu Diệu cũng không tránh né mà nói thẳng, dạo gần đây có tin tức của cậu, muốn đi xem có tìm được không.
Hai người họ coi Vương Diệu Diệu như con cháu nhà mình, mỗi năm thanh niên trí thức xuống nông thôn đều có một lần xin nghỉ thăm người thân, Vương Diệu Diệu đã xuống nông thôn hai năm rồi, còn chưa từng xin nghỉ.
Nên việc muốn xin nghỉ nửa tháng là hợp lý hợp tình và quy củ.
Bí thư chi bộ già và đội trưởng dặn dò nàng phải chú ý an toàn, không nên nói chuyện với người lạ, cũng đừng tùy tiện đi theo người khác.
Vương Diệu Diệu nhìn họ coi mình như con nít, trong lòng vừa ấm áp lại cảm động.
Bên này Vương Diệu Diệu sắp xếp ổn thỏa việc điểm tâm, đến Lâm thị mua vé tàu đi lên phía Bắc."Hạo tử, có thư và gói đồ của cậu này."
Vương Diên Đào hét lớn, ai gửi cho hắn đồ vậy, không cần nghĩ, chắc là cô gái kia.
Cố Minh Hạo nhanh chóng tiến lên, cầm lá thư và gói đồ, rồi đi thẳng về ký túc xá."Này, Hạo tử, sao cậu đi luôn vậy? Không mở ra cho anh em xem, xem trong gói đồ rốt cuộc là gì à?"
Cố Minh Hạo không để ý đến hắn, cứ đi thẳng lên phía trước. Vương Diên Đào cũng không tức giận, cười toe toét, mặt dày đi theo hắn về ký túc xá.
Vừa mở gói đồ đã nghe thấy mùi thịt xộc vào."Ai nha, trời đất ơi, ta không có nghe nhầm chứ! Là thịt!"
