Chương 12 - Cũng muốn nếm phân xem có bao rChương 12 - Cũng muốn nếm phân xem có bao r
Chương 12 - Cũng muốn nếm
phân xem có bao nhiêu độ đạm Thẩm Thính Văn đã học xong cấp ba, hiện tại đang làm giáo viên ở trường tiểu học trong thôn, tiền lương mỗi tháng được khoảng mười đồng.
Thẩm Thính Võ nổi tiếng ở làng trên xóm dưới là người có sức mạnh lớn, không giống với anh trai mình.
Anh ấy học xong tiểu học thì sống chết không muốn học thêm nữa, khoảng mười hai - mười ba tuổi là có thể đi làm đổi lấy công điểm.
Cũng đúng câu một loại gạo nuôi trăm người, trong niên đại này ai cũng phải thắt lưng buộc bụng.
Mọi người đều ăn uống như nhau nhưng không hiểu sao Thẩm Thính Võ từ nhỏ đã khoẻ như trâu. nhanh không Thính cũng ra ứng phản và Hai Văn áo phòng Thính Thẩm, chóng thay anh thèm Võ dơ về quần Thẩm. cho giận mất đóng phòng ngay sầm đến, mình đó hả cửa tức Đúng thật lại nghẹn là sau chết. trong bao không trong là biết thử hổ đạm, cầu cũng cũng trưởng sợ bên phân có độ nhiêu xí cô muốn bối rằng xấu Thân. người thì Lưu Hai họ trên Nguyệt đã hiểu thùng thấy tay. có ăn chúng ngày, không là ta lộc Đúng tệ mai rồi lại. tức không mà tái mày đánh tới chửi Ngô, lại cũng mặt Vân xanh giận thắng không. cũng mình còn tâm thể làm là toàn cả cực, chính coi có mấu túng nhà đều tâm dần dần Tất Hồng, lý thao Thẩm cả chốt như lấy phẩm trung Thính của."bắt không, Tử được nó này rất do Ôi là cháu trời chúng Võ lĩnh sao, cá không Oa bản nói ta có thể nhà? ấy đóng sâm, cửa Vừa tiếp nói trực lại bà xong. nấy vẫn giặt bảo vui ràng sẽ lúc mẹ đi áo không họ thôi cho quân rõ nhưng là rằng, Tuy tại hiện mẹ." nhìn anh Văn đều Thính liếc đấy Hai mẹ cũng em có họ đó Võ tử tình, Thẩm nhau Thính với cười và cơ Thẩm mẫu đối sau bọn." thực tốt rất Bọn sự lực người họ những nhãn có là. tĩnh đầu phòng động ngoài đã đều được Cầm của hớt bên ở nhô ra, Tố và mình Văn khỏi hóng Trương Ngô nghe để sớm.. thùng chửi cá Lưu vê, đi mắt của mình tiếp vừa phòng vừa bê, rủa trắng Nguyệt trợn trực. bé vài chục con chỉ, cũng gam được nấu Một được dùng để thật sự canh nhưng chắc."thân tôi này mặt xay số cá là bổ, thể bồi Nhi lớn còn giờ để cối Người Ni nhà hơn bây. gặp thấy đến rất Cầm rất sướng Trương Ngô chói xem, mắt Vân biểu lười người cũng thật khi quả mà vui Tố cảm hoạ. mình rõ thấy bị hiểu người bà cá trong ngày vẫn mai mái thì ta thoải sẽ Cầm việc không nhìn chửi kỳ phòng rất đến Trương phần nhưng Tố nhị ăn cực." nhị cá ăn Lưu thương phòng gì dám Nguyệt trong, cũng Tố Người ở nhưng còn dạy Cầm bị Ngô rốt tuy không mới Trương nói ở chính chuyện nên bữa lòng nói Vân là dỗ cho mớ cuộc nhớ.."ra giặt quá đứa, cho mau bẩn lúc nữa một, hai cởi để rồi rồi nhìn người Được mẹ được. có quả nhiên cái nhìn Lưu ra trong, cá này mấy đây xô Nguyệt con cầm diếc. nói cũng tam, não nhẹ Nguyệt người tẩy họ phải gia phòng Lưu ở không Không bị đình ông hề Thẩm của đàn mấy.
Sân nhà ông Thẩm mặc dù không quá nhỏ nhưng các ngôi nhà ở thời đại này không có cách âm.
Chẳng hạn như lỡ có ai làm chuyện không phù hợp với trẻ con thì mọi người đều có thể nghe ra được một chút động tĩnh.
Nhưng bây giờ người ta đã sống như này rồi, có gì đây mà để ý chứ.
Đương nhiên Thẩm Thính Hồng đã nghe đây đủ tiếng huyên náo ở bên ngoài, trong lòng cũng không kìm được thở dài, xem ra cả cái gia đình này lòng đều mang theo quỷ rồi.
Tuy rằng trong trí nhớ của cô chuyện này xảy ra không ít nhưng tận mắt mình chứng kiến lại là một chuyện khác.
