Chương 15 - Nhớ ăn không nhớ đánhChương 15 - Nhớ ăn không nhớ đánh
Chương 15 - Nhớ ăn không nhớ đánh
Những người khác vẫn ổn, dù sao thì món này để cho Thẩm Thính Hồng bồi bổ thân thể, cá vẫn là do Thẩm Thính Văn và Thẩm Thính Võ bắt được.
Mà nó cũng khiến Thẩm Bích Liên thèm đến hỏng rồi.
Nhưng cô ta làm sao mà dám ởđi gặp Lưu Nguyệt, vì thế nên đi tìm Trương Tố Câầm/Mẹ, con cũng muốn ăn canh cá.""Con đừng nghĩ đến chuyện này nữa, đó là do anh trai của người khác bắt được, không có quan hệ gì với chúng ta cả." Trương Tố Cầm tuy nói vậy nhưng ánh mắt vẫn ngó vào phòng bếp, giọng điệu cũng âm dương quái khí nên thật sự lời nói không dễ nghe. chuyện đột, Thẩm tính vốn Đúng nói chưa còn Võ: "đấy chị, đâu nhiên gái em Lúc lên tôi tiếng đẩy vậy sổ Thính ngã dĩ này." không đánh ăn nhớ chỉ Cầm đầu chứ thương bắt nhớ sự, lại thật nhớ Trương này lúc Tố." nó nhiều nói bà phiền Người cả nhiêu, thấy Đại chuyện dâu cả chuyện Lý hết người là nhìn này cụ làm rất, Hoa đã lòng rồi con hơn người ngày hằng khác chính. chỉ diếc thôi cá làm chuyện có chỉ mẹ ngày như, mà mấy thèm gì thuồng của con của anh này Một vậy là phải ta?
Sao sai khác bác người việc làm chỉ biết vậy? bắt không cả cơ đứa lại cá mà chứ, sao trẻ làm được mắn bắt được may cũng Mấy anh?" bận không Tố chịu thể này khó, thế Cầm tại tâm Trương trẻ lại đứa chính trực sao? đấy đến muốn nói độc bác chiếm canh đâu cá của cháu còn chưa Cháu việc hôm nay. có không người mà không một thể được là cháu cháu đạo bắt ạ đúng Bác đức cóc vì? như lớn thế này nó, không cãi nhà ngày cãi ba do vã phải ngày một thì đến mức, còn cũng thì cái năm không nhỏ Nếu này vã."Oa, biết gì Nhi Võ của cháu năng làm, lực rồi cháu anh đấy cả có này cũng Ôi. được Hôm một ít nhất được canh có phần, nay rồi có cá thêm định không cá bắt thì ăn nếu sẽ thể diếc mình của."không nhà ông để bà nội là đúng rồi phải đi, đã Võ cho mệt gì cháu nhưng bà không ăn đó một ông đúng nói không mỏi Oa làm, vậy dù ăn như rồi chút bác Nhi cháu ngày cả hai cũng? may con Tuy nhưng bây mực sao không rằng sâu sông trượt thì làm lắm mình nước ở mà chân lỡ giờ kia?" trở đề đầu bắt bị cúi trung đi bắt tan Vi Hữu thành tài chuyện vội sau Thẩm, cá khi ta phải không của tâm đâu tâm vàng muốn anh câu. sự giỏi xuống thì sao cãi cá Nếu không con sông chồng vợ già nhau cho biết hai chỉ bắt đánh, hiếu thật vậy như này thảo là."mấy đứa, nữa đừng cãi Được tranh rôi thêm.' nữa Võ trai phải cháu,'không phải gì, cần nhờ nữa cũng bác Nói thêm Thính, con vui Thẩm có không sao. xong của tầm được Nhi là tí Hay thì đợi sẽ không thì Ni bác không lấy nữa đến sông cá tan bọn bờ bắt chờ cháu?"đúng làm như, vậy không Bác là cả bác dâu." ở lải bếp Nguyệt chưa Lưu ởđi Thấy vẫn nhải Cầm trong, mãi sợ ra phòng đang chẳng cứ gì Tố Trương. sao anh không trai thì cho muốn rồi thương mình ăn nhớ ở tại, canh món bắt Hiện em của cá của chị, trai tôi phải tốt đây lại còn anh cứ để kêu cá?"ông phải bác ông vậy phải nội chúng, con cháu bà là Cũng không của bác sao bà của không dâu sao nội. diện ăn trời vậy hơn tốt không bác, nay nhiều sáng phương sáng được ăn cũng nhiều hôm này rực mặn người như cháu cháu mà Ở đồ nhìn xem bọn."
Trương Tố Cầm sững sờ đến mức không nói thêm được gì nhưng nghĩ đến Thẩm Thính Hồng nói sẽ không độc chiếm món canh một mình, nên cuối cùng cũng không nói thêm câu gì nữa.
Kết quả là vào bữa sáng Lưu Nguyệt đã bê canh cá ra, Thẩm Thính Hồng chia cho mọi người trong nhà.
Ngay cả nhị phòng cũng được chia một ít, chỉ là không chia cho bất cứ ai ở đại phòng.
Thật ra cách làm như vậy khiến Thẩm Đại Lực không bất ngờ lắm, trước kia Thẩm Thính Hồng là cô gái đanh đá nhất trong nhà.
Nếu ai mà lỡ đắc tội cô một cái thì dù là ai cô cũng sẽ không cho người đó sắc mặt tốt trong nhiều ngày.
