Chương 16 - Phong ba canh cáChương 16 - Phong ba canh cá
Chương 16 - Phong ba canh cá
Bản thân Thẩm Thính Hồng cũng cực kỳ hài lòng với tính cách này của nguyên chủ, như này cũng rất tốt, ít nhất sẽ không bị đám người phiền phức kia bắt nạt.
Thẩm Đại Lực có thể tự mình hiểu được, Thẩm Hữu Vi cũng có thể coi là một người sáng suốt, cho dù là thím ba hay Thẩm Thính Hồng đều không phải là người dễ chọc giận.
Chính vì vậy nên ngay cả khi Thẩm Thính Hồng chưa chia canh cho bọn họ thì anh ta cũng không nói gì.
Còn nhị phòng thì vui mừng khôn xiết, Ngô Vân không ngừng khen ngợi Thẩm Thính Hồng là đứa trẻ ngoan.
Dù tối qua Ngô Vân mới bị Lưu Nguyệt dạy dỗ xong nhưng lúc này cũng rất vui vẻ như thể đã quên tối qua đã xảy ra chuyện gì. cháu đại thường phải chúng nhà khinh Có đang tôi phòng không đúng? họ nói Thẩm chuyện Hồng Thính như thì mặt ra sẽ này chắn Nếu đúng không chuyện chắc. muốn Nguyệt nhưng hết đương ra không họ Lưu chia Thính đã rồi đồ thêm ăn nên Mà gì nữa mấy nói Hồng chia Thẩm thể nhiên người không."có đại Thẩm, người nhà tại lại nhưng, không những đấy Hồng Thính cháu là đều sao phòng sao ý gì chúng khác tại tôi có? làm của không cách thì nguyên thân Mà phải sao dù bản mình người sao chịu chứ là chế thiệt kiềm tính mà thì chủ về."lại đúng chứ, một Đúng người là trộm đúng rốt, cuộc lưng thích mấy đấy thích cắn trướng người mắt ai cháu sau?" cũng khách chẳng trắng chút Hồng, mắt Thính khí Thẩm trợn nào có." hét Tố Cầm lên Trương.
Thính ông nội ăn bà lòng hai cá và ngoài Thẩm Hồng chia vừa Thẩm hết canh rất Thẩm, khiến nội cho mà Ông hai thêm ra họ họ người bà một đã con cá có còn." vấn cô một gì rõ Hồng vui cảm, Thẩm Sắc Thẩm xé cũng lằng không hai Bích chuyện Thính còn thấy, ta nhằng phải chẳng bé chuyện ra Liên to mãi mà có cứ ràng mặt rất đề. gà rồi chó Lưu lại nên gái đình khỏe gia đã họ nói Thẩm nhà bay này sủa thì mình các trong không Nguyệt nếu, chờ sớm bên chuyện Lưu này nhẫn nhà rồi tính con cậu sau đành Nguyệt nhịn. tôi thì chị biết từ nay cho hòng sao để Bích của, đâu nói được chúng để tôi đình Liên yên không đừng lợi còn chuyện tôi kiếm, từ Thẩm chị về gia đấy Dù kia sau. mặt khó Nên thêm ông nói dù Thẩm thì trước nói Thính nghe cũng như không vậy gì cho chuyện Hồng họ bà hai. vì Cầm đã và Bích chuyện nghĩ quái cũng ngoan có cũng tác Trương Tố, nhiên ăn Liên đến thể không tác chỉ ngôi cơm, Hiển vậy này oai nữa dám Thẩm ngoãn."do trước cố không phải chị chuyện Hồng Thính Thẩm đây ý. một vậy con cả Cầm cũng Trương hiểu biết huống nữa là Liên nhưng Bích Tố trai chỉ cũng tâm, không Thẩm và có nhìn Chồng có còn nghĩa có. hè là thu giờ rộn là việc thời vụ, bận Bây hoạch cũng đồng điểm đang đối tương áng mùa. nhìn món lại tại chằm chằm ý hiện Hai canh dã đã, sao mẹ con tràng như đồng công họ sớm họ cá được làm thì. lý vì, nhiên như hai bà đối tương coi ông mà cũng bởi công nói đúng Thẩm cũng Đương Hồng rất Thính do bằng."các nhỏ hay cố đến đứa đã thấy biết thôn muốn rõ gọi ý hỏi, xem cứ nhỏ thì nếu trong thì bọn có không Chị.
Chỉ đành giữ nguyên canh ở trong bát không nhúc nhích, để cho Thẩm Thính Hồng ăn."Ba, mẹ và hai anh, mọi người ăn đi, con chỉ muốn ăn chút canh thôi.
Hai ngày này con không được ăn quá nhiều đồ ăn có dầu mỡ nên nếu để con ăn hết đống này cũng không tài nào ăn nổi đâu ạ."
Lưu Nguyệt đành phải râu rĩ mà ăn hết canh, đương nhiên bà hiểu rõ tính cách của Thẩm Thính Hồng, giống như bát canh trứng đêm qua vậy.
Tuy rằng lân này sau khi tỉnh, con gái đã hiểu chuyện hơn rất nhiều nhưng Lưu Nguyệt vẫn đau lòng con gái vô cùng, bà ước gì cả đời này Thẩm Thính Hồng sẽ không lớn lên nữa.
