Chương 572 -Chương 572 -
Chương 572 -
Người bán hàng được thuê và Thẩm Tiểu Thúy đều vui vẻ và hạnh phúc khi bận rộn
So với việc nặng nhọc, công việc này không hề mệt mỏi, lại có tiền mỗi lân bán quần áo, nghĩ như nào cũng thấy cực kỳ có động lực
Khi nhân viên có động lực hơn, tỷ lệ giao dịch tự nhiên sẽ tăng lên
Ngoài ra, quân áo của họ đẹp, được phép mặc thử, còn có một chiếc gương lớn để khách hàng thoải mái ngắm
Phàm là ai mặc quân áo của họ vào người thì liên muốn mua
Chỉ là vì giá hơi cao nên không phải ai cũng sẵn sàng bỏ tiền ra, dù sao cũng khá ổn
Bận rộn cả ngày, tuy vậy họ vẫn về nhà sớm hơn dự kiến, mới tám giờ rưỡi đã đến nơi
Hơn nữa, doanh thu hôm nay cũng không ít hơn bao nhiêu so với hôm qua
Vì mới khai trương nên thu hút được rất nhiêu khách hàng, nhưng cũng có rất nhiều người không mua, tức là dù nhìn đông khách nhưng tỷ lệ chốt thành công không cao
Hôm nay lại khác, hôm nay nhiều khách hàng được giới thiệu đến
Tất cả đều muốn mua rất nhiều đơn hàng, tỷ lệ chốt thành công đương nhiên cao hơn
Mặc dù số lượng khách hàng vào cửa hàng không bằng hôm qua, nhưng thu nhập cũng không hề giảm
Cậu bé hôm nọ ở nhà họ Thẩm một ngày, giờ thấy mấy người Thẩm Thính Hồng về, lập tức chạy ra cửa, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Thẩm Thính Hồng
Ở đây, người mà cậu bé thân quen nhất là Thẩm Thính Hồng
Thẩm Thính Hồng đi vắng, ở nhà cậu cảm thấy không thoải mái, làm gì cũng phải cẩn thận
Tịch Tĩnh An đến đúng hẹn, tiện thể ghé ăn tối
Tối nay Thẩm Thính Võ và Thẩm Thính Văn cũng dẫn theo con đến
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có thể nói sân nhà họ Thẩm náo nhiệt hơn ngày thường
Tịch Tĩnh An có chút ghen tị, bâu không khí gia đình như vậy là điều lúc nhỏ anh ta chưa từng trải qua
Mọi người vừa ăn cơm vừa trò chuyện, cũng không có những quy tắc nào, bầu không khí vô cùng tuyệt vời
Ngay cả cậu bé thỉnh thoảng cũng nói vài câu, trông rất vui vẻ
Sau bữa ăn, Thẩm Thính Hồng kéo cậu bé sang một bên, Cậu bé, sau này bé có dự định gì
Khuôn mặt đứa trẻ hiện lên một tia buồn bã, cô xinh đẹp không muốn nuôi cậu nữa sao
Cũng đúng thôi, bản thân cô cũng đã có hai đứa con đáng yêu, sao có thể thích một đứa ăn xin nhỏ bé như cậu chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thẩm Thính Hồng nhìn thấy biểu cảm của cậu bé, biết chắc cậu lại nghĩ lung tung rồi, vì vậy liên nói,'Cô không có ý gì khác, chỉ muốn hỏi ý kiến của bé
Chú ở ngoài kia bé có nhìn thấy không, là người đang ngồi bên cạnh chú Diệp, chú ấy muốn nhận nuôi bé, bé có muốn không?”
Khuôn mặt cậu bé thoáng hiện tia ngỡ ngàng, rõ ràng là không tin rằng sẽ có người chủ động muốn nhận nuôi cậu
"Tại sao chú ấy lại nhận nuôi con, chú ấy không có con của mình sao ạ?”
Cậu bé vẫn hỏi lại
Thẩm Thính Hồng cười nói,Chú ấy còn chưa kết hôn, không có con nên muốn nhận nuôi bé
"Vậy nếu sau này chú ấy kết hôn, rồi có con, chú ấy sẽ không bỏ con chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cậu bé có chút lo lắng, đã bị bỏ rơi một lần rồi, cậu không muốn trải qua lần hai
Nếu thực sự có lần hai, cậu thà tiếp tục làm một đứa ăn xin, ít nhất sẽ không có những hy vọng vô nghĩa
"Bé nên tự mình hỏi chú ấy những điều này, có lẽ bé sẽ nhận được câu trả lờ mình mong muốn" Thẩm Thính Hồng nói
Cuối cùng, Thẩm Thính Hồng dắt cậu bé đến trước mặt Tịch Tĩnh An, cậu nhìn Tịch Tính An một cách thận trọng
Tịch Tĩnh An gật đầu,/Đừng nhìn chú bằng ánh mắt như vậy, sau này nếu cháu trở thành con trai của Tịch Tĩnh An, cháu phải mạnh mẽ, cháu xứng đáng với mọi thứ
Nghe xong câu nói đầy bá đạo này của anh, thậm chí còn chưa hỏi được câu mình muốn hỏi, trong lòng cậu bé đã lóe lên tia hy vọng
Sau này khi chú có con riêng, chú có bỏ rơi cháu không
Đắn đo mãi, cuối cùng cậu bé vẫn hỏi câu này
Trên khuôn mặt Tịch Tính An thoáng hối tiếc,'Chú nghĩ chú sẽ không có con của mình, sau này cháu ở với chú, cháu sẽ là con chú
Bất kể sau này có thêm em trai hay em gái hay không, chú vẫn sẽ luôn đối xử với cháu như vậy
Đây là đứa trẻ mà Thẩm Thính Hồng nhặt được, bản thân nhận nuôi, tính ra cũng có nghĩa là anh ta và Thẩm Thính Hồng có một đứa con, tâm trạng của Tịch Tĩnh An rất tốt
Kết quả cuối cùng mọi người đều vui vẻ, cậu bé đồng ý với chuyện này, Tịch Tĩnh An cũng rất vui mừng
"Vì chú đã nhận nuôi cháu, chú nên đặt cho cháu một cái tên chính thức
Chú sẽ về xem ngày đẹp, đến lúc đó sẽ mời mọi người cùng ăn cơm, coi như là để làm chứng
Thẩm Thính Hồng và mọi người không ý kiến gì, cũng rất mừng cho hai người
"Cô, chú, sau này cháu có thể đến chơi với các em không?”