Chương 66 - Chuyên nồi sắtChương 66 - Chuyên nồi sắt
Chương 66 - Chuyện nồi sắt
Trong tay nhị phòng có tiên cũng không có nghĩa là trong tay đại phòng có.
Tất cả tiền trong nhà còn chẳng đủ để cho Thẩm Hữu Vi cưới vợ, tiền lễ hỏi và tiên làm tiệc còn đang nợ chứ đừng nói đến chuyện mua thịt ăn.
Vốn dĩ những người phụ nữ muốn trở vê nhà sớm để nấu cơm, Trương Tố Cầm rất tức giận khi nhìn nồi cháo rau dại của nhà mình, bà ta bắt đầu đập vỡ xoong nôi, hùng hùng hổ hổ."Lấy tiền của người khác để ăn ngon uống say cũng không sợ hỏng miệng!
Các người cứ ăn đi! không dưa phiếu bọn Lưu để nồi hai với cái nên mua lấy sắt Nguyệt tìm cách muốn dây nghiệp công một họ. không đấy, sẽ đời đây xem tôi, chém Chị xong mà chị! nhị đại phòng dụng Để sử phòng và cho. của không nay chấp vê tâm với Nghĩ mới Nguyệt lao nay con hoi tình tốt mình vào gì đây đến, đánh, Hừ chị tôi không hôm nhặt Lưu người lắm, nên gái làm nhà hiếm rất hôm."để em, Bé út anh một hai bé ôm cái út! chuyện Lưu nói dễ Nhưng Nguyệt là sao như người vậy?" thân Hồng khỏi gọi không trẻ dỗ Nghe, hai khoé rồi thiết lời Thẩm vòng cạn Anh điệu nhỏ giọng một lên thành này miệng nhếch dụ Thính: "nhưng cung! thậm thịt lập Lúc Hồng Thính, nồi Thẩm tức thấy Võ tới ý, chạy tới còn để Thẩm trong Thính chí nhìn không. nữa nhiều tôi được không sau giật Lần nát tôi tóc vào của sẽ thử tin đây không xem cái nếu, thì chọc chị đầu thì. nhưng nhìn Hồng cả hai Thẩm vẫn giữ và Cường im Đại Thính Thẩm lặng nhau."có Tố quái, đi bản âm Trương có bản khí lĩnh chị thì Cầm phải ra dương lĩnh đây!" chủ đều hâu ấy Thính khi gọi với chuyện tên Thẩm, cô nói kia như Trước Võ nguyên thẳng. làm này hiện mua nấu sớm cơm tiên đến, công ngày kia người người tiếc cũng mai nay hôm nhà hơn vẫn, được nhau kiếm nên lượt thay họ, không kia phiếu tại sẽ nghiệp Hai." trên đập Thẩm Trương đều vào Cầm, kệ dọa gáo Tế Nghe tay đừng thấy Tế ngay nói "tiếng" và Hồng, Lưu bị kêu một chửi Âm, Cường Nguyệt Trương Thẩm Cầm cả Đại đổng sợ là Thính bếp nước. cô chỉ mắt la họ của lúc Lưu ta cô mà, trơ bình Hồng nạt Giống Thẩm đến bắt lần mẹ đúng của các đầu đất như mấy nhà dí dữ ta nhà cậu cô thường bà bị sát biết xuống Thính chỉ, trước là bà đánh nhìn mẹ đó hung người.
Chắc là rồi không chắn! nồi khiến giật thìa Đại mày gõ vào, mép này động Lưu Nguyệt lông hành của Cường Thẩm dùng giật. nội Trước cái tam đương ông cái có chỉ sắt nhà phòng, nhiên kia gia khi một Thẩm không sau phân tay nồi tới nồi." sờ còn Hồng Thẩm lưỡi, Thính dạ nào chột lè Đại của nhìn thấy, đang mình sờ Cường thế cũng mũi Thẩm. cuộc đen Thẩm Hồng mắt mặt rốt chói có chang kỳ trước hè thường Nhìn điểm thấy khi cực, là đi với bây thời nhiều mùa họ giờ, này thì trời Thính học đang hơn thể so. cả Đại hành đến dù sợ - hiểu nhiên mình ấy quá người, của người mặc chết ông biệt là giết mình yêu hãn động vợ đột vợ tất hung mình nhưng Thẩm Cường cũng Đặc rõ vợ. cô Bích ta tình thấy cảm, lòng thấy nhìn mẹ nhát, này nhóm lửa thật hèn cảnh Thẩm chỉ trong Liên mình đang." lập tức đầu bà Dứt ấy lại lời tục quay nấu tiếp ăn.
Sớm cũng vì thôi địa gì sẽ hay chết mình tâm của ác muộn độc!" chịu Tố thì là nếu Cầm chấp thể, mình vặt dám người chỉ ủi có không an Trương tự mẹ với thiệt gì có, hổ là mình he ho nào lòng trong."chút một thận đổ đi, thì Cẩn thịt nay trong khỏi nếu tối nồi làm phải cơm ăn. khác vì gì là vì mà nồi vật sắt không đồ như quý Làm một giá vậy. lủi Nguyệt âm miệng trốn nào bà Nguyệt vốn nhà tại bếp trốn ta hổ Lưu, nói ra chửi lúc Lưu trong, Cầm không đã tức nhanh chóng chưa đang bất Trương dám thanh hùng phát Tố, thì ngậm chui mắng giận nhân kỳ nhưng hiện.
Không lâu chưa mà bao Thẩm vậy nhiêu tức lập Thính biết nghe kích động 'tiếng như" xoa hai tay tiếng gọi ngào Anh nên ngọt Võ. sau Thẩm Thính, trông mỏi bà, nội Thẩm lâu nhà ông nội Thẩm Võ mệt họ làm Không rất và, trở về công đi đều. hai ông vào bực ý cảm tới vừa cảm Nguyệt ba buồn ba con, có con Tôi không thấy nhiên hành hai Lưu tôi ông, vậy hai Đương sao ăn con còn của, nhằm vừa, ba cười động thể chú nhất thấy ông thời sao?
Tất nhiên, vấn đề không phải giảm chi tiêu cho thức ăn là được.
Giống như người nông thôn thiếu tiên và phiếu, người thành phố sẽ thiếu lương thực.
Rốt cuộc thì nguôn cung ứng hữu hạn, dù là có tiên có vé thì chưa chắc đã mua được lương thực nên đương nhiên sẽ có người nguyện ý đổi.
Huống chi thứ mà đổi được từ phiếu công nghiệp là đồ vật rất quý giá, tệ nhất đã là một cái phích nước.
Dù đã có phiếu công nghiệp trong tay thì không phải ai cũng dám đi mua đồ, nếu để quá lâu sẽ hết hạn.
