Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 70: Ớt Thê Chưa Lập Gia Đình Có Không Gian

Chương 79: “Lão lục” van năm




Chương 79 - "Lão lục" van nămChương 79 - "Lão lục" van năm

Chương 79 - "Lão lục" vạn năm

Rất nhanh Thẩm Thính Hồng đã đến sau núi, nơi này vẫn không có người như cũ.

Thời điểm này mọi người đều làm công ở dưới đất nên ở nơi này rất thoải mái.

Cô vẫn đi lang thang, muốn xem có gì gân đó không, không phải cô thiếu gì để ăn, mà chủ yếu là người vẫn luôn sống trong thành phố ở đời sau như Thẩm Thính Hồng mà nói thì rất hiếm khi mới nhìn thấy ngọn núi như này.

Ngoài ra, hệ sinh thái của nhiều vùng đất đã bị hủy hoại, đã lâu không còn xanh tươi được như xưa nên Thẩm Thính Hồng luôn tò mò về vùng núi.

Cô luôn cảm thấy nó rất thân bí, dù chỉ là tìm rau dại nhưng cô cũng cảm thấy như mình đang săn lùng kho báu.

Bên bừng ngắt một Thính nấm, sọt Hồng bừng hứng có bắt Thẩm cụ đâu trong thú cách dụng.

Thính ngày "khỏi Thẩm" dần này hừ Hồng, không bước phào rồi nhẹ gian hừ càng nhõm nhỏ mới ra Khi thở tiếng lúc. nó vững hình Thẩm một không thấy cũng, đá thành cao kia Hồng cảm Thính nó hơn mét khoảng Tảng nào biết rất chắc nhưng cũng như. nảy có tưởng đá sau Phía ra trong một, Hồng tảng ý Thẩm đột đầu Thính cô một nhiên. hai rồi Hồng bị thẳng hung hển, sắc lộ phát Thính thở rừng con nanh, Quả quang nó Thẩm nhọn nhiên lừa tiếng, cái ra ra phía miệng răng lợn ra hổn lao lộ mắt về. vô choai tảng trưởng đến Dù lợn lợn với này thành mạnh con nói động choai không được đừng cũng đá chứ này nào rừng sức tài lay hạn con là. hự hự tay đến Cô chú được tĩnh rất sau thứ chú ràng toàn khi ý động thì được những không, nghe thể ở mà rõ hoàn đến phát "đến có" đã ý quá cô trong hiện tiếng phía. không bị thể lợn Thính cô thân đấu rừng, con gian vào cái chắn này Hồng, với Thẩm không tiến thể với của nào này chiến chuẩn được chắc.

Thính sau nấm phải sau có rất không mọc nấm biết không tìm Hồng nhĩ linh được bao lâu mưa, có Cũng do tốt nhiều tinh Thẩm, mộc các không đã loại mà cô khí và vận hay. ma ngày thôn Cô chạm khi đi sợ phải đám vào nó thì mình sẽ mai một ăn toàn. cũng đẹp dám cây xinh cả ngay, Nhìn nấm vào những chạm cô thật không. ớn lạnh Thẩm nháy, trong Hồng lưng mắt Thính Chỉ cảm thấy sống đã. trữ chiếc vệ còn dùi cầm để tích một cui điện mà tay Trong cô tự. chưa vẻ không hai trăm lợn thành đó chậm thấy trông chừng rãi khoảng một Cô rừng nó đoán, lại quay cân có lớn, người trưởng thì là con lắm. chỉ lợn tưởng là phát ậm tiếng tiếng, hét không mà cảnh yếu nó Có ừ như mất ra lẽ giác ớt rừng những con do quá tượng. bắt đầu đó rừng khiêu cô con đầu bị kinh cô sợi mà khích lợn đứt Sau dây thần đó nào như. tỏi đó tắc khiến lợn lần chỉ giơ sau, một lần một giật Mỗi ngỏm củ nó hơi là con thở điện, phải còn rừng thở tay. cảm Nhưng khiến đây đó là Thẩm mầm lòng thấy như vậy thịt Thính, không làm nó Hồng! thể tình âm nhưng gian thanh nhìn không nghe lại không ngoài Mặc thể trong dù thấy ở có huống thấy bên. cũng này cô nấm loại chỉ những biết cô hiểu rõ phải nên Không nào loại trong hái mình mà. gian định xác không nó bỏ Sau, giơ chết Thẩm khi vào tay Hồng đã nó mới Thính. số Sau một mộc đó sọt vừa mình đi cõng nấm núi và hái xuống có nhĩ.

Hồng giây đá Gần khi vào con nhanh tiến Thính chạy tảng, cực lợn một gian vốn đang Thẩm không sâm đã đâm vào sau. gian sự đây lợn không nhà không Trong của cũng, có giúp không là muốn cô thiện nếu rõ trong thì cải thức ràng tệ chọn rừng ăn lựa người. cũng nhìn chút không yếu nhướng khái là chết có đáng Lợn chỉ rừng còn, thương nhưng là hẳn Thính khí, lực đại mi ớt Thẩm có Hồng không. lợn khoảng năm toán gian một vạn Tính không Thính chỉ con như cách, vậy Thẩm lục lao Hồng còn và mét vào "rừng giữa mình một Lão. thấy cạnh khó rừng con bao mẹ làm cảm cha bởi con đảm điều nhau thường hơn có Nhưng rằng bên toàn vì không có vật nên giống tính cho tập động lợn cho này ở này che không an cô bảo.

Cũng không dám chần chừ nữal Nếu cô cứ ở đây thì cha mẹ con lợn đến trả thù thì sao, một con lợn rừng bé thì không sau nhưng hai con lớn mà tấn công thì ai mà chịu nổi?

Nếu không có không gian, Thẩm Thính Hồng chỉ có thể chạy trốn khi thấy lợn rừng nhỏ.

Đi đến chân núi cũng được tính là đến nơi an toàn, đến đây đã có thể thấy được không ít thôn dân.

Tuy nhiên Thẩm Thính Hồng không có đi hướng đó mà đi đường vòng, cô không muốn chia lợn rừng cho người trong thôn nhưng muốn danh chính ngôn thuận lấy thứ này ra từ nhà mình thì không thể để cho người khác nhìn thấy mình tay không trở vê.

Chính vì vậy nên cô quyết định đi đường vòng về nhà từ khu vực mà thôn dân không thể nhìn thấy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.