Chương 80 - Thứ bí mậtChương 80 - Thứ bí mật
Chương 80 - Thứ bí mật
Ở đại đội, mỗi một gốc cây ngọn cỏ đều thuộc về tập thể.
Trong tình huống bình thường, bắt mấy con thú nhỏ thì không phải chia cho mọi người nên nhà nào may mắn thì con vật đó sẽ thuộc vê nhà nấy.
Nhưng thứ lớn như con lợn rừng này bắt buộc phải đem ra chia cho mọi người.
Nói thẳng ra, Thẩm Thính Hồng không phải là người muốn cống hiến hết mình.
Bây giờ cô chỉ muốn cải thiện đồ ăn trong nhà, vốn dĩ con lợn rừng chỉ nặng khoảng hai trăm cân. đâu từ Con lấy trứng vậy?" nói Hồng Thẩm Thính."Ni Nhi! mọi trăm miệng bộ người đủ cho chia, toàn chỉ nhà dù là thịt giết chỉ hơn được có răng cô thế nhiều này một nếu kế Đại thì chia chắc trong cũng có cho nhưng lợn, con này rất cân vài nhét đội ăn hộ. khi thịt và còn tạng máu chỉ hơn một nội trăm dù, cũng xong bỏ giết sao phải Sau cân còn loại thì. nói thần Thẩm bí Hồng bí Thính thần. mua có trứng gà Nguyệt ít mấy chuyến vậy ăn, ngày một để vốn nên định cho vì trong Chính lên con thị nữa về nhà gái trấn không Lưu trứng." nghi Nguyệt hoài Lưu chút nhân sinh có.. ebook - Lưu biết con thích Trước ấy giá vào Nguyệt đương bao cơm không nhiên, Thẩm vn rẻ điều yêu Thính mình bếp phải nấu cầu bà gái giờ kia Hồng này nhà nên chưa truyện. gà Sau đã họ, một con con gà một và được gia nuôi Thẩm hai, phòng phân đại chia nhị chồng, thể chỉ ban bà xong chồng nội hai vợ năm phòng rồi vợ khi con đầu hai gà nên con có. trứng rất này trứng nhìn nhìn mọi, rừng sẽ là lớn tin người, giống lắm rừng trứng Quả nó gà chắn không nếu nói gà chắc."Con khác được cái còn cơ nhặt. ở Dọc đặt gặp Hồng phòng thuận sau mà phải đi trống ai lợi về, cô nhà Thẩm căn đường không con đó lợn Thính. một nhà mẹ được mọi lên rồi nay nghỉ Ô khói Còn đã chúng, gần Ba lát về mọi,'ta, Ni là họ ngơi chưa hai anh người nấu cơm Nhi""nói tới, đã người, nhà hôm Nguyệt nhìn, bếp tức bốc cơm ăn từ lập ở nhà Lưu thấy!" Thính ra Hồng bếp từ thò nhà Thẩm đầu."Là gì thế? cản Hồng Lưu tiếp tiếc Nguyệt đó trở mình lại về cũng lúc lo muộn không quá nên cô mẹ vào, đập năm trứng gà Thính nấu để Thẩm của dù thì kịp trực quả bát lắng." yếu lòng Thính Võ thế cam Thẩm không."dễ sao nhặt như vậy Trứng? đã rồi Ba về! sợ thì khí nay lại một nhiều thường hôm quá lấy cách hơn vận rằng thêm tốt Nếu bất. tây cho tây sau nấu làm cơm những xào chỉ lấy ra vừa khoai phát nồi cắt một đó được món để củ Cô khoai. bây đã lợn trứng và cả định con giờ vốn Cô rồi gà lấy rừng nhưng một vịt có vốn ra trứng.""nhặt trên được ở núi Con!"gái Em! đã đoán của nhiên Thính giọng ngoài vừa đánh trong, từ Cường cửa Hồng Thẩm ngoài cô Đại không Thẩm bát Quả thì dự của nói truyên trứng gà đến. ebookshop. của bát bước, mắt sắc bén Nguyệt tia người Lưu nên Vừa có vào được trứng gà ánh ngây đã chút.. đây rốt là gì núi thứ mỗi vận con nhà đó được cuộc gì vậy nhất khí về gái, Hình lần sẽ định một lên như nhặt? vê đã hai Anh! hiện bị rất lu gạo bỏ cân đi sẽ vào thêm gạo quá thêm phát, Hồng đó cho đến Thính dễ nhiều Thẩm rồi nửa. được trứng bấy có nữa tổng không quả, phải trứng còn nhà nhiêu vì dành Ở gia lại dụm, muối mua với nào rất ít chỉ đại, cũng nên trứng số cả bởi đình ăn khi sống nhau còn trứng. cơm hơn nấu, xong gà cô xuôi bắt ra mươi, lửa đầu nhóm lấy trứng quả hai Làm. mấy đến trứng Lưu món sắp tâm, gà là Nguyệt thời gian Sau nhìn người đó đến thấy tan.
Sau trứng bao gia, không mình chia phân được khi nhiêu nhà. gì gì như làm vậy qua phòng Hồng lấy món tay muôi Nhi còn trong, cái đây, nói Thính bếp rồi Lưu cầm, Nguyệt con nhanh Thẩm con vào bẩn làm bước Ni?"Ni Nhi." Thấy Cường ở nhà ấy, nhà la biết đang Thẩm lớn Đại đang nên mình gái mở cửa con ông." thật mò Lưu tò Nguyệt sự.
Tố Vân, Hơn nuôi muốn không Ngô đã gà già cả Trương Cầm nữa mái từ bỏ vậy như đều lâu con và. lâu họ lười rất tranh đầu mua gà là gà đương nếu phải bọn bà chờ trực gà đi con nhặt trứng Nguyệt cuộc tiền Thẩm tiếp giành từ này, nhiên Rốt trả con thể Lưu lại, mới phải bà nuôi có với do thì nội chọn."Tí nữa cơm nước xong con sẽ nói cho mẹ, bây giờ con nói cho mẹ thì sợ rằng mẹ không có tâm trạng gì để ăn cơm mất." Thẩm Thính Hồng kiên quyết duy trì sự thần bí, nhân tiện còn kích thích sự tò mò."Cái con bé này!" Lưu Nguyệt cười to.
Nhưng Lưu Nguyệt không thể ngờ Thẩm Thính Hồng lại mang về một con lợn rừng, bà ấy chỉ tưởng cô mang về con vật nhỏ nào đó nên không suy nghĩ quá nhiều.
