Chương 83 - Dù Có 80 Tuổi Vẫn Là Trẻ ConChương 83 - Dù Có 80 Tuổi Vẫn Là Trẻ Con
Chương 83 - Dù Có 80 Tuổi Vẫn Là Trẻ Con
Bà nội Thẩm không nghi ngờ gì, chỉ xoay người lại nói với ông nội Thẩm,'Ngọt thật đó
Ông nội Thẩm gật đầu,'Chắc chắn là con bé bỏ không ít đường vào
Hai vợ chồng kẻ xướng người hoạ khiến Trương Tố Cầm tức đến bốc khói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy nhiên khi nghe được họ nói ngọt là đã biết được thứ này uống vào tốt như nào nên mặt dày nói với Thẩm Thính Hồng/N¡i Nhi này, cháu có nước gì đây
Bác dâu cả cũng khát, cháu cũng rót cho bác một chén được không?”
Thẩm Đại Lực ở bên cạnh liếc nhìn bà vợ nhà mình một cái nhưng dường như Trương Tố Cầm không nhìn thấy gì
Bà ta không tin, mình làm trò trước mặt nhiều người như thế để xin nước uống của Thẩm Thính Hồng, làm sao mà nó không cho được
Thẩm Thính Hồng liếc nhìn bà ta,'Bác dâu cả muốn nước nhưng cháu: lại không có thứ đó, cháu chỉ có chè đậu xanh mà cũng không còn nhiều chỉ đủ cho anh cả cháu uống
Cháu nghĩ bác nên nhờ Thẩm Bích Liên về nhà lấy nước cho bác uống
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dứt lời cô trực tiếp cầm cái bát rỗng bỏ đi
Bà nội Thẩm liếc nhìn Trương Tố Cầm/Đúng là chỉ biết cãi nhau, hành động thực tế lại không làm được tí nào
Chỉ biết phán xét cái đúng sai của người khác, sao không thấy chị đi hiếu kính hai ông bà già tôi đây?”
Nói xong bà cụ đi làm việc của mình, để lại Trương Tố Cầm đứng đơ tại chỗ, sắc mặt giống như vỉ pha màu, vô cùng xuất sắc
Thẩm Đại Lực trừng mắt nhìn bà taLàm việc của mình đi
Tại sao ở đâu cũng thấy bà gây chuyện thế?” Thẩm Thính Hồng quay lại chỗ Lưu Nguyệt, Lưu Nguyệt cau mày nói với cô,'Con không cần để ý con mụ điên kia làm gì cả
Thẩm Thính Hồng cười nói,'Con biết rồi mà
Lúc này Thẩm Đại Cường và Thẩm Thính Võ cũng bỏ công việc đang làm xuống, Lưu Nguyệt đưa bát trong tay mình đến tay Thẩm Đại Cường,Uống nhanh đi, con gái nhà chúng ta nấu chè đậu xanh rất ngon
Vừa nãy bà đã thử một miếng, hương vị thật sự không tệ, còn bỏ thêm đường nữa thì đoán chừng dù muốn khó uống cũng không được
"Ừ- uống ngon thật, mát lạnh đúng là kỹ năng của Ni Nhi nhà ta thật tốt
Vốn dĩ Thẩm Đại Cường nghĩ rằng dù uống có không ngon thì ông ấy vẫn sẽ cho con gái mình thể diện nhưng sau khi uống xong, ông ấy phát hiện ra quả thật nó rất ngon
Ngoài ra, trong đó còn có đường, có thể bổ sung năng lượng, mà cảm giác mệt mỏi vừa rồi dường như cũng bớt đi rất nhiều
Cộng thêm cái vị mát lạnh thì nó đã khiến người ta cảm thấy thoải mái hơn nhiều trong tiết trời hè nóng bức này
"Bây giờ con đi đưa chè cho anh cả đây, nếu cứ đứng ở ngoài nắng như này con sẽ bị cháy nắng mất
Thẩm Thính Hồng nói
"Được, con đi đưa cho thằng cả đi
Đi đường chậm một chút, đừng nhảy lung tung, cẩn thận không té ngã
Lưu Nguyệt dặn dò nói
Thẩm Thính Hồng bất đắc dĩ nói: "Mẹ, con đã sắp mười tám tuổi rồi, không phải trẻ con nữa
Nói thế nhưng sao cô lại cảm thấy hạnh phúc thế này
"Đừng nói con mười tám tuổi, dù cho con có tám mươi tuổi thì trong lòng ba mẹ con mãi là đứa trẻ con
Được rồi, nhanh lên, ba mẹ chậm trễ nữa cũng sẽ bị trừ công điểm”
Thẩm Thính Hồng gật đầu, vẫy tay từ biệt anh hai của mình rồi xách theo đồ đến trường tiểu học trong thôn
Thật ra trong ấm nước vẫn còn nhiều nhưng nếu Trương Tố Câm muốn còn lâu cô mới cho, chỉ nửa viên muối cũng đừng hòng chiếm được
Sau khi đến trường tiểu học trong thôn, Thẩm Thính Hồng đi thẳng vào lớp học của Thẩm Thính Văn
Bởi vì không có nhiêu học sinh học ở trường tiểu học trong thôn nên đương nhiên giáo viên không nhiều
Tổng cộng chỉ có năm khối, mỗi khối có lớp, cũng không chia ra giáo viên bộ môn mà mỗi giáo viên chủ nhiệm một lớp
Thẩm Thính Văn hiện đang dạy lớp ba nên rất dễ tìm, dù sao tổng cộng chỉ có một dãy phòng học, từ lớp một đến lớp năm nên rất nhanh đã tìm được phòng học
Lúc này Thẩm Thính Văn còn chưa tan học, Thẩm Thính Hồng yên lặng nhìn ngoài cửa, cũng không có quấy rây anh ấy
Thẩm Thính Văn dạy học rất tập trung, cũng không chú ý đến Thẩm Thính Hồng, thẳng đến khi tiếng trống vang lên thì anh ấy mới chú ý tới Thẩm Thính Hồng đang đứng ở ngoài cửa sổ
Tiếng trống hiện tại không giống loại chuông reo tự động ở đời sau mà có người chuyên phụ trách việc này
Người đó sẽ căn thời gian để đến đây gõ trống để mọi người có thể nghe thấy
Môi trường trong lớp học không thể nói là tốt nhưng dù sao cũng là trường tiểu học trong thôn được công xã nâng đỡ, vẫn là nhà gạch xanh ngói lớn, ít nhất cũng sáng sủa
Có thể bảng đen được sơn bằng sơn đen, trông nó khá luộm thuộm