Chương 89 - Lât xeChương 89 - Lât xe
Chương 89 - Lật xe
Lưu Nguyệt và Thẩm Đại Cường liên tục từ chối, cả hai người đều nói Diệp Thận Ngôn là con rể tương lai của họ nên đương nhiên họ phải chiếu cố thăng bé.
Những thái độ của nhóm lãnh đạo cũng vô cùng kiên quyết nên cuối cùng hai người họ không thể từ chối được.
Đương nhiên Lưu Nguyệt đã lường trước được điều này nên mới nhường qua nhường lại một lúc, có tiên mà không chiếm thì đúng là đồ ngul Chuyện này khiến những người hóng chuyện xung quanh đỏ mắt, thậm chí còn muốn đến giật tiên về, đây là hai trăm đồng đấy!
Vốn dĩ còn thấy gia đình nhà họ Thẩm thật thảm hại nhưng giờ người vô cùng muốn nhận Diệp Thận Ngôn chính là bọn họ.
Cũng may vừa mới bán lợn rừng xong, còn thêm tiên được quân đội phụ cấp, đúng là rất có tiền!. khi xấu Thận Diệp kia Hồng thấy đến mặt phần Ngôn có Thẩm trước Thính Cái, hổ cảm.."
Thân đây nhà Diệp rồi, thịt là cân phải thịt nhìn rừng Chỉ thoáng chắc chắn lợn, heo không biết qua đã Ngôn.." rút đầu chết thà là Thính, mắt tục nghĩa dù, đầu nhắm là sao (bằng) (dao) đánh cũng có hơn một, Thẩm câu duỗi 1 dao 1 ngữ, Hồng còn bằng lại. tốt Trong hai phòng hôi đình Ngôn, gia yên phòng căn trống ánh để ở căn trong phòng có cho tĩnh sáng nên vì còn hơn họ Thận Diệp anh Lưu có dọn Nguyệt đã thể phục cho."thì một gái Nếu bé cùng không để ở gì cứ, thằng không thân ở với có an toàn em đây anh như đứng ấy con. quân mộng hùng người luôn vì Võ giờ vẫn nhà tổ bây sao nhà, Thẩm này đều biệt Diệp coi người Thính là thân nể, ôm đặc hiến anh Ngôn được - ngũ cũng Dù gia tham Thận như người kính quốc.. mang lên giò hầm móng Thính Cùng ra ướp Lưu anh Hồng lấy Thẩm nhờ Nguyệt phòng muối nó rồi để ngày lợn đã cho."Khu!""là Chính con lợn chuyện rừng."trước, Ngôn không đi gì, em Khụ nhỏ chỉ Thận Diệp có ngoài chuyện cứ ra, còn muốn chuyện vài hỏi đi anh! cũng siêu như, nhỏ mà không lợn cậu nếu Anh cũng này nhà, nghĩa chẳng "có con ta" to không,'Thính anh hỏi có, giọng nói ấy rừng May là không mà Thẩm Võ nói có không!"đây ra Anh ngoài đi! có Tuy mò Thẩm anh nhưng nhà sao hỏi thịt tò vẫn họ mà không làm rừng lợn." vội gì lập Thẩm Thẩm cơm tia pháo chạy miệng đưa người ngăn Hồng Khi Thính không khác Thính không tức Võ biết kịp đến này, đến cản nhưng laze."Sao em thế? thịt lợn nhiên này sao thế câm đột thấy xót chua rừng Ngôn Diệp cảm bát Thận lại? tôi biết Sao này chuyện lại không?"hai Anh!"đấy Ăn nhanh, trưa tôi hầm một cả buổi đi mẹ!" đi Dứt, liền Thính Thẩm lời rời Võ. vê là họ rừng con Tôi tôi giúp anh kéo với nói lợn! cha không gian thích với không có muốn, họ Lại với nói mắt không mẹ trước ý giải thể chuyện cô." trước bằng với Thẩm nghĩ nói, tức Hồng lập cứ nói chút nên không Diệp Thính Thận một vì Ngôn vậy.
Thận Em Ngôn nói muốn,nhướng Diệp mày cái gì?." Hồng Thẩm nhìn Thính sinh vẻ ngờ mặt nghi Võ Thính nhân Thẩm với. mang độ hâm mềm Ngôn cho đến nhừ Thẩm Diệp giò Hồng cô rất của, rừng Thận Thính thái lợn tốt.
Võ mình gáy kịp phản như gãi, của nói Thính là ứng cũng,'Hình Thẩm gãi! dù không còn Trong vậy Ngôn có thì Thận tiên Diệp nhà ở tiêu nhiều thương thịt nhà có dưỡng như tốn nên cũng."Ngôn" ỪI đang nói trong Thận, gật chờ đầu như, phảng Diệp quân binh đội lính huấn cô tiếp luyện phất." Võ Thính nói Thẩm. bát anh thịt Hồng ấy nói lợn Thính chỉ trong Thẩm tay. biết cũng cứ nói đó thêm cũng nói lời tứ không, cần nữa bất không Sau ý gì.."Hả?" nói Thận là tật quan một chỉ đến anh, vịt không tàn Hai nói nhân trạng anh nữa vào em nào chút thiếu chút, bệnh Diệp Ngôn sự tâm bà nói chỉ là thật của tâm gà mũi ông. cậu nhà yên, thì anh chắn bọn cậu đãi bạc ở Cậu anh nhà không chắc tâm sẽ. rồi nữa Hồng, Nghe như được đây mắt đã hai tròn ấy anh/Anh Thẩm, trợn vậy không Thính đến nhịn. nhiệm anh núi bọn họ lợn thoảng ăn sống thịt, thường vụ vì nên ít chấp được rừng xuyên hành phải không trong thỉnh Bởi.
Diệp Thận Ngôn không nói nên lời, có khi lúc đó mình còn đang chấp hành nhiệm vụ, thật không ngờ cô gái này lại lôi mình ra làm lá chắn."À, là tôi giết lợn rừng ở trong núi rồi mang nó về mà không ai biết nhưng ba mẹ tôi không tin nên tôi mới nói là nhờ anh hỗ trợ, dù sao thì anh đừng lỡ miệng là được.'
Thẩm Thính Hồng cảm thấy bây giờ mình đã chết nhưng chết trước mặt một người còn hơn chết trước mặt cả gia đình.
Ai mà ngờ được mình sẽ bị vả mặt nhanh như thế.
Cứu mạng với, vốn dĩ cô tưởng rằng ba mẹ sẽ quên chuyện này sau một khoảng thời gian dài, ai mà ngờ được chưa được mấy ngày đã lật xe rồi?
