Chương 96 - Không têChương 96 - Không tê
Chương 96 - Không tệ
Thẩm Thính Hồng đã nhận ra vì vậy bước chân nhanh hơn không ít, rất nhanh cô đã tiến vào nhà vệ sinh nữ.
Sau khi thay quần áo xong xuôi đi ra ngoài lại thấy ở ngoài có hai người đàn ông lén lút đứng cách đó không xa nhìn thấy Thẩm Thính Hồng suýt thì chảy nước dãi nhưng nghĩ đến còn chuyện chính phải làm nên không không dám rời đi vì thế cứ đứng ở cửa nhà vệ sinh công cộng ôm cây đợi thỏ chờ, chờ nữa, chờ mãi...
Mà lúc này Thẩm Thính Hồng đã hội họp với Thẩm Thanh Thanh. nhiều mà con Sao thế? nữa nên tốt càng cả ăn lâu càng để bị sớm nhà sẽ biến Hơn này mình thứ chất." nói Thính Thẩm Hồng."gì mua đây cái Con?""thôi rồi, đi nếu lo thì người sẽ bọn đấy cho nhà về không Được lắng mình quay!
Thận không không lễ là thể ông người Thẩm Thính, này rất Hồng khen điểm Ngôn đàn Diệp phép. hổ Thẩm khá xấu ngồi Thính,'nên hơi Bụng đó đau trong cười lâu tớ Hồng phải."gì cả mua việc ăn để, Không có nhau về cùng ạ đâu con nhà. hưởng quân nhưng người Mặc không đã cho tiên bên trong của thụ dù sự mọi anh sóc chăm đội tâm yên nhà. về gái nó Ngôn nhiên là là Tuy do bà lòng, rừng Diệp con bé dù không mình có nhà cũng mua con về gì do và mang lợn đau nói Thận nên.." Thanh Thanh Thẩm trắng trợn mắt." đã vui đơn kiếm được nay không là, thôi vui hôm sao được hơn bảy giản mình thấy tận Chỉ đồng vẻ thì mười? cuộc ăn họ Tiểu không ăn Rốt nhưng muốn nhà Diệp. vẻ bản nhún mình vai, Đại Thẩm không cũng biết Cường tỏ thân. cho Vào Kết ai Thẩm rồi nấy, về lúc ít nhà điểm đưa thôn Hồng người Thanh tâm Thanh Đoàn đến họ một Thính hai Thẩm. như luyến Bà mình vợ mẹ ấy thấy chút lam này tương cảm mình thì tham nếu ăn tiếc chẳng phải lai quá vặt đồ sao?
Không được đây đổi phải Hồng,điểm phiếu sao giải trước thích Thính tâm nói mẹ không Thẩm ít?" bao đã Lưu nhỏ thấy Cường nhìn Thẩm ra trong lớn bao ăn đồ Nguyệt Đại bưng tay. cô lắng Thẩm không chờ có nấu cơm đứng sẵn xung vê, chút cửa vẻ Lưu nhà còn Cường lo đã Khi Nguyệt mặt, nhìn đến Đại quanh ở ngừng.""Tớ không sao." Đại Thẩm Cường nói.. bắt mới Ngôn cô sân đã vào của Thận ánh gặp Vừa bước mắt Diệp. ta Trong Ngôn cũng đang Thận được thời Diệp gian, nghỉ ảnh khoảng mà cả nhà cũng này ở."bị Cậu sao vậy? nhanh nhìn Thính chân hiện xuất tay đỡ giờ, con lên thấy Thời Sao đồ trong Cường Hồng Thẩm Thẩm, điểm mới Đại cô về?""Thính"" Ừm rãi hai lời thôn cô Thẩm về đồ Thanh Thẩm trong Thanh đi, tay lấy Hồng gái liền chậm nhận Dứt.""Haiz, được rồi cũng một và là để ít mỗi con không lân con, mua cân người ăn mọi mình mẹ."Diệp Tiểu cháu, nhanh đi lên ăn này! một lớn đâu mình cắt rẻ bị chút như đau, Nguyệt cảm này thấy nào bao thì chẳng thịt như Lưu." miệng Ngôn bà tới Nguyệt nhìn giác thì, sự không nói của phía vậy vừa tốt mình Lời nói cảm lại Diệp vê thật Thận Lưu được. đã Thính nó không Thấy nhà, đến đồ ăn mà Thẩm đến lấy cơm ra chính giờ Hồng mang. đặc biệt ngâm Thanh phải Thính Thẩm khiến tốt, thường trạng đi nhỏ đoạn Thanh Thẩm xuyên đều nhìn của Hồng dọc liếc đường Tâm nhạc nga.' Hồng Thính cười Thẩm nói."đấy chuẩn tìm Tớ cậu đi bị còn đang!""được chơi lâu ngoài nên một hơi ham ra Đã con chưa chút. khi động anh chờ và ăn, đầu cả cơm bắt phải lần Ngay đũa Thẩm mới Nguyệt mỗi Lưu đến ăn Cường Đại. bản Hiện của anh ngồi đơn là xe giờ Diệp đã lăn, dậy nên một có thái đưa Thẩm thể tốt Đại đương giản do nhiên nhiều Cường cái, hơn Hồng trạng vẽ Thận Thẩm Thính cho làm Ngôn. người tiền một về dưỡng lớn con trăm rừng cộng thêm to, mang Giúp dinh lợn đồng nhà trong hai. một khác Con cân vài nghĩ vặt đồ chuẩn cần không thêm mình thôi ngoài nhà nên, món thứ ít dâu gì có một bị, kỳ bất chỉ ăn mua còn ra. ngủ có vệ xem trong nhà cậu không sinh quên Để! vậy nhà người thể Diệp cơm Ngôn chung Chính nên với Thận ăn mọi có trong vì. cảm người mình tìm ngoài Thẩm đi mà Thẩm người Thính Đại sẽ không Cường mấy nếu nhà thấy ra về Hồng thì.
Ban đầu Lưu Nguyệt còn tưởng anh không dám gắp vì vậy bà từng nói đi nói lại rất nhiều lần.
Nhưng đến các bữa ăn tiếp theo, Diệp Thận Ngôn vẫn giữ nguyên tác phong cũ nên sau này họ không nói thêm gì nữa.
Thẩm Thính Hồng biết không phải do anh không dám gắp mà là do rất chú ý đến lễ nghi trên bàn ăn.
Chính vì vậy nên cô cảm thấy anh là người không tệ, anh đã mất cha mẹ từ nhỏ, sau này ông bà cũng ra đi.
Thật ra lớn lên một mình mà có thể hiểu được những thứ này quả thật không tệ.
