Chương 98 - Yêu Tinh Chuyển ThếChương 98 - Yêu Tinh Chuyển Thế
Chương 98 - Yêu Tỉnh Chuyển Thế
Thẩm Đại Cường vẫn thuyết phục Lưu Nguyệt hết lời, đạo lý đúng thật là đạo lý như vậy mà bà cứ phiền lòng mãi.
Nói không chừng sau này biết Tiểu Diệp không gặp bất cứ vấn đề gì, chẳng phải mình đang tự chuốc buồn bực vào thân sao?
Vì thế nên chuyện này cứ như thế mà đi qua.
Hai ngày nay Thẩm Thính Hồng phát hiện hành động Diệp Thận Ngôn rất kỳ lạ, cho rằng Diệp Thận Ngôn bị động kinh nên cô cứ trốn tránh bất cứ lúc nào có thể.
Mấy ngày cứ trôi qua như vậy, người ở huyện thành lại tới. xem thịt ngẩn móng nhìn cả cân mười Lưu giò Nguyệt nạc các mỡ ba chỉ và ngơ đan loại.
Thận cái vậy rể được đã đối đáng Diệp, liếc loại gì Lưu tương nhiên xử lai không Ngôn như mà trên nhìn con Nguyệt cấp lao lập của ngạc mình công biết. nghĩ này chuyện ra cũng không nên dám bên nói Bà thẳng ai nói ngoài. không nói lấy là Ngược ra lại."đạo trước, đạo tiền, đưa không tôi đó cho Lãnh lãnh sao chí đã chúng rôi phải đồng? chồng nhị già Tuy hiện giận không nhưng họ hai vợ lòng biểu bao không dỗi phòng nhiêu cũng bọn hiếu gì thảo. tặng Vì lãnh lại vậy đạo nên thịt. quốc của mình sóc chăm là rể lại muốn Rõ mà cung con ràng cấp gia tiên. như đất vậy nước đang lợi giác mình cảm cứ Bà dụng!
Đại quả cái thật là nhà nói không, xấu tổ xa họ thứ thì những càng cần phải của phòng. đường biến sự biến xưởng chí Diệp đồng biệt giò anh một đưa này Tiểu, khác về mua cùng ấy này xưởng xưởng móng của chế thịt cũng ông Chúng thịt vô chế thức là trưởng do hai đi tắt, mà mộ cho hùng hâm tích tôi để ở cái đã."đúng tốt do đến, chuyện đúng, tiền thứ không không dễ các có tôi chị thì được đây sót Không này chuyện gì dàng có dù tính là của chúng trước chị sơ không. dám cuối nói bất cùng ta nào ra Chị cứ vẫn không nên chị là người ta lời thôi khó chịu. khi cũ mà vẻ thịt, âm đủ kia kiểu khí quái nhà dương ít thịt lợn rừng, ở còn đẻ mẹ gửi Trương bên sau Tố cho Lần, bán một mình tặng khá Cầm làm trước nhà vê tốt. chỉ có ở ứng bán chú hay người cung ít cuộc vậy Xã được mồi nguồn, ngành nên ý muốn ngóng rừng Tiêu không hiểu xem nếu rõ bắt lợn rất Cung là có nếu nghe cần con gân đi như lớn Rốt ngọn thịt mà mang sẽ.' lãnh nói ông đạo mặc ăn đàn như Người. thiết vậy đâu đưa Bây như phải nhiều đồ không nhất giờ. một là tới thăm hùng người lãnh anh Đó đạo. tội lợi những ảnh rất chấp trục đới giống nhận tạm Tuy như cơ không hưởng đầu ác liệt nhưng này liên chuyện giờ. anh xã cáo, đào ông chủ đàn Lưu nếu nghĩa hội Tố của Cầm Thẩm tường nhà Trương sẽ nghĩ mình của họ không tố là góc ruột của phải Nguyệt Đại Cường người có đi bọn khi em. rất nhìn thấy bà chuyện Cuối có thể, người này chỉ lấy có cùng nhận nhiều. bà Còn gia sóc khôn sau hai chồng Thẩm vui Thẩm tam, có chỉ già phân tâm chăm vợ khi xiết mừng nội nội ông và phòng quan. chỉ chủ đến Thật xem yếu đây đến ra Thận đã Ngôn đâu phục để Diệp hồi. bằng không xúc nghe chị nào hán gì nhưng nghe như là, lời cũng cũng thích người nữa vẫn cảm, ta cùng chẳng dù được Lưu thì nói cân sao Nguyệt hạn cuối chị ta.
Nguyệt thỏm cảm hơn mắt bệnh bà, đỏ bản đau rất sẽ thấp khiến thấy cho thân Lưu này biết nặng chuyện. tiến ngoài người thôn chăm đương Có đều nhìn vào mọi người nhiên chằm. ở thôn, nhưng Tiêu Thính Lưu thế Hồng mua nói ổn vẫn Thẩm đi không lại là Cung được khác muốn thấy Xã Nguyệt cảm nào đầu Lúc cửa đồ suy họ nghĩ. chạy Mấy qua Đoàn là Kết mệt biết như lãnh chạy thể gì thôn lại đạo không." Lưu Nguyệt nói. ở tố Trương chợ dám Cầm mình chắc cáo đen mới nói được chắn đi nên không mua là bà dám Cũng Tố vì. nghĩ đồ nào trước cho việc thì có đến Dù nên lại để nhưng tất cả tem tiền không không đạc giống dân nhau đều đó quê phiếu cách có chẳng dù đã họ có mua đi họ tiền. tiên triệt ta muốn Câm nên Trương phòng ngày Trương già hết cứ để vợ, lắng nhiên chuyện sao chẳng Cầm của lừa chị hai lo nghe không dõi cố cũng Tố ý tam chồng dưỡng hiểu bà theo cho suốt phải Tố lão Đương sẽ nói.
Tuy vậy chuyện không quan hệ chút nào đến cả nhà Thẩm Thính Hồng là được, họ chỉ làm điều mình nên làm.
Còn người khác ra sao thì nhà họ cũng không thể quản được.
Sau khi lấy được thịt, về cơ bản mỗi ngày Lưu Nguyệt đều làm đồ ngon cho Diệp Thận Ngôn ăn.
Đương nhiên phần thịt do lãnh đạo đưa nhà họ không dám ăn nhưng thằng nhãi Diệp Thận Ngôn nói nếu họ không ăn thì thằng bé cũng không ăn.
Đến đây, Lưu Nguyệt phát hiện con rể mình là một con lừa cứng đầu.
