Hiện tại Bạch Linh Lung cũng không có thời gian rảnh rỗi đuổi theo bà ấy làm lành giảng hòa gì đó, xấu hổ nói với Lục Tĩnh Xuyên: "Hôm nay tôi hiểu lầm to rồi, hình như cũng phá hư chuyện tốt của anh.""Không có."
Lục Tĩnh Xuyên vội vàng nói, khóe môi hơi cong lên: "Hôm nay đúng là rất trùng hợp, dì của anh cứ úp úp mở mở bảo anh đến tiệm cơm quốc doanh, nói là có một món quà bất ngờ muốn tặng cho anh, cho nên anh mới cho rằng em là do dì ấy giới thiệu."
Bạch Linh Lung ngơ ngác, lần này cô cũng không biết nên nói cái gì nữa.
Thật sự là quá trùng hợp. c oan t. nói nhầm hiểu ra tôi nhận lầm: "tạo Lục Tĩnh, Xuyên nay người xin hôm anh, tĩnh này rất thật bình Cho nên cô lỗi là do. thương đây xếp cho hại, đền sắp t ý một cô để đến nên hợp đàn ông cố uổng người ý bù cô? anh nào cơ quan gia bọn người đơn mươi như kiện cảnh như đến, cũng Ngoài ở gia chê của những năm này bảy họ chạm, bối trong vị thế cha em, việc gì đình gia được không, điều làm anh thường đình mẹ ra thể để có đình không đều. h. lai quân, thế đoàn anh ra, không trẻ nhân trước còn cấp cán tú, nữa ưu đoán là bộ lại tương Ngoài nghiệp còn, được hơn ở như xuất thể sự tuổi là nào sắc. cơ m chảy thể Trong cô dòng. ế." không chút đã không cô rồi, trầm một anh mang bại phần vài gần Lục, trong bước mắt nói Xuyên quá một hiểu, thất xúc cảm hôm rõ tiến nhìn xem Cô nói ràng còn, hơn tiếng sao hơn chứ được thể chúng lại: "Cho nên thấu sao mắt trước Tĩnh ta bước theo nay lúc? bẩn dị đám chuyện rối tay trọng kỳ còn chắn trái một là xử thằng nói ra, Bạch phí làm nhất bà có Điều không nhà cha đẻ họ sẽ đã lý cơm họ nạn ngày, này miễn pháp quan chừng chuyện đống chính nữa luật cô thằng tù, thỉu cha khốn có con mỗi ren kia kia hàng sẽ chắc chó sau và. h. đi Lúc mang mạo theo khác rồi tôi có đích trước mục lỗi phạm, là xin, xem mắt anh vì. họ quân tra thì cho, vấn sẽ cũng họ phận dù của phần việc là được u, thành thẩm nhau chắc thân chính thích một duyệt nhà trị cùng Bạch phê hai vô bọn trọng người hôn đề không chắn nghiêm. ế. có nhiên mặt bao lần rơi chỉ, Lung Linh vẫn Bạch không chuyện đột trùng nóng, lên giữ cô sẽ quá đầu một còn, lý trí sự óc này giờ Chuyện đã tình bể thật cũng đối không vào nhưng hợp gặp với.. lo náy đương chưa bị nhầm Thường, áy chỉ trẻ thù lần Diêm kịp Vô nhiên bắt, nào còn Vương cô đột lẽ hồn, đã c tập Không kiếp yêu trung trước tuổi quá thấy báo còn Hắc. tôi tôi đóng sẽ tôi trong đáp ngày nhớ báo hôm nay, tiền tình trả nãy sẽ giúp định này lại anh, thuật phẫu anh cho chắc cảm sau rõ đã ơn chắn Lúc, tôi sẽ ngày mai cũng anh lòng ân nhất. toàn của bùn đình vậy mây đôi bên gia lệch vũng khác và như hoàn đám biệt Chênh. á.""này Chuyện.."
Anh cao hơn một mét tám, dáng người cao lớn, trên người còn mang theo khí chất độc đáo của quân nhân, anh đứng trước người cô, cảm giác áp bách mãnh liệt bao phủ lên người Bạch Linh Lung.
Tuy rằng kiếp trước cô không sống được bao lâu, nhưng cũng đã lăn lê bò lết trong giới kinh doanh rất nhiều năm, đã rèn luyện được tố chất tâm lý vô cùng mạnh mẽ, khi ứng phó với những người có tiếng tăm trong các giới cũng rất thành thạo, chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi hay hồi hộp gì, nhưng hôm nay bị ánh mắt của anh khóa chặt lại, cơ thể nhỏ xinh không khống chế được mà căng chặt, cũng có chút chột dạ không nói nên lời.
Cô âm thầm lui ra sau nửa bước, giữ một chút khoảng cách với anh, vẻ mặt có hơi cương cứng giải thích: "Anh là quân nhân, là quân nhân căn chính miêu hồng hơn nữa còn có sự nghiệp xán lạn, tôi lại là người thường sắp sửa có vết nhơ trong hồ sơ, chúng ta không hợp nhau."
