"Phụt!"
Tống Thao nhịn không được cười thành tiếng.
Lục Tĩnh Xuyên và Chu Lan Bình thì còn nhịn lại được, bà mối đứng phía sau bọn họ bịt miệng nhịn cười, bà ấy cũng không thể giải thích được, nhưng cứ có cảm giác Bạch Linh Lung còn ghê gớm hơn ngày hôm qua, tài mắng chửi rõ ràng là giỏi hơn hôm qua rất nhiều."Bạch Linh Lung, mày có còn là người nữa không hả?
Mày còn dám chỉ tay vào mặt cha mày mắng như thế, nếu biết trước mày là thứ khốn nạn như thế, lúc trước tao nên dìm mày xuống sông cho mày c. ế. phương thân khi đều kia nhớ Thiết trong ai ông ông khá là còn này hiểu đó như rõ trẻ mặt còn của xưa, đối cuộc con Bình ta hồi rõ ông gương rốt nào thế, nết mất Tam lòng như ta với, già của thiết tự Hình ông tên với." rõ bên hai phải diện nhau anh ở thân nhà già và Bạch ràng họ em của đứng lão cả hai, con đối họ mình Con ba, nhà Bạch nghi lấy ngờ thằng thứ đang hai thế trái đều đỡ. nói mụ mụ không chuyện kia tịu này già Thiết, với Nhân của con dĩ cùng với Cô phải vốn cãi xa ta cũng biết Con của: "cưng đĩ Tam già giấu già ta con hào diếm tằng Bình hoang mẹ ông ông, là cho tên Kiến ông của phóng đĩ ra ông kia tranh vô mà bà ta con là đẻ của này chuyện nhà, trai bà không Bạch là ông."gì ăn Bạch, đó bạ bậy nói mày Linh Lung cái!.""dạy còn lêu mày giáo Mày nữa mày, ngày lổng ở mẹ trong là nhà cả, dỗ đó mà vậy thành lại viên." cô đến Lão giận Bạch muốn mức già họ đánh lên nhào."
Đùng!. o. thân giống như Linh coi bản đi một, được nào lại vũng soi ông: "ngắt mình nghe tự đái già ở ông không rồi chỗ nết, tiếp ta lời Lung Ông Bạch trực mất ông này.""ông mày là nội Tao của đó." là giận cả thấy mất như mặt râu trước lên "ông mức dám đến" mình đứng người ngay gọi Lão thế, Bạch già cô hết nhiều họ già nết dựng."à xứng Ông? luôn t chìm rồi cho. già Lung chưa đi nhỉ mất Bạch đĩ giọng già việc, vài mới chắc mụ về nói mách: "ông là thì Linh, lời được còn nết bật với điệu dịu cũng lẻo, quay vừa một phần vài có lại cười Ông này nghe kia. cho họ giật muốn em làm ra mình ba nhà rớt, ngoài Cũng anh con ngươi như Bạch."
Linh không cười nội chủ, Bạch không càng nhận nguyên lại lạnh nhận, muốn cũng sẽ nhiên đương cô ông Lung.
Bạch họ nổ nhà nổ m bay lão hồn làm, già tung bốn năm đầu của hết vía ta vào ông thẳng phần.""Cha. chưa họ Kiến nghi già là không chuyện người họ họ, nhưng trước Nhân này kia mà mắt từng bà nghi bao, nhà Bạch giờ lão lão Bạch khá từ lại chưa miệng Bạch giống và già giống Bạch, đến đều nên từng đúng ngờ hoài cho già nay cũng. như một Cô tin vừa này b, giống ra tung quả tức. h." ứng răng quát ông Người cô nhe trợn phản ta, Bạch mắt Nhân chính mắng Kiến nhất nhanh là.
Nhưng mà giờ phút này, lão già họ Bạch bắt đầu nghi ngờ.
Thấy mấy người đứng nhiều chuyện ở bên cạnh đều đang chỉ chỉ trỏ trỏ, ông cụ Bạch và hai người anh em khác đều nhìn ông ta với ánh mắt khác thường, Bạch Kiến Nhân tức tối nói: "Cha, không thể tin lời nó nói được, cha đừng bị nó châm ngòi ly gián, nó đang cố ý muốn chúng ta cãi nhau xa cách đó.""Muốn làm cho mấy người cãi nhau xa cách?"
Bạch Linh Lung cười mỉa, không chút khách sáo mà khinh thường: "Nói cứ như là nhà ông thân thiết yêu thương nhau dữ lắm vậy, một ổ toàn là lòng lang dạ sói, người nào cũng đều ích kỷ biết tính kế với nhau, tất cả đều là một đám súc sinh cặn bã độc ác như rắn rết, còn thua cả heo chó."
